Ngày 14 tháng 3 năm 2021.

Là một ngày sau ngày chính thức cặp bồ nghiêm túc với vợ.
Là ngày White Valentine.
Là ngày của Song Ngư.
Là ngày dự sinh của hai đứa bé. Một ngày mà đáng lẽ sẽ làm cho cả vũ trụ cũng vui mừng. Hôm nay vũ trụ cũng bình thường. Riêng với tui, hôm nay là một ngày dài hơn bình thường với nhiều cảm xúc lẫn lộn. Muốn gọi hôm nay là một ngày đáng nhớ để kỷ niệm, không biết gọi hôm nay là ngày kỷ niệm gì. Thôi thì gọi hôm nay là ngày viết kỷ niệm. Viết để tưởng nhớ.

Tui nhớ chuyện buồn nhiều hơn vui. Vui tui cũng nhớ chuyện buồn, buồn tui cũng nhớ chuyện buồn! Bởi vậy mà tui muốn sống phóng khoáng, hào sảng một chút để thà vui mà nhớ chuyện buồn còn hơn là buồn mà không thèm vui. Nhưng có lẽ sống thêm mấy đời nữa tui cũng không thể chuẩn bị cho mình chuyện mất hai đứa con. Ngộ, ai mà chuẩn bị được mấy chuyện này? Đi làm mười mấy năm mà mỗi sáng còn không chuẩn bị tốt nói chi. Thì, phần là tui cũng chỉ muốn bay trong thiên đường của mình lúc đó nên khi chuyện không theo ý muốn xảy ra thì suy sụp. Mà, có con ai mà không vui? Huống chi tui có tới hai đứa một lúc lận, tui còn biết tui sẽ có 2 đứa trước khi bác sĩ báo nữa. Mà một đứa trai một đứa gái luôn đó! Tui cũng đoán trai gái trước bác sĩ luôn! Hỏi chứ tui vui cỡ nào? (Chưa cần nói tới chuyện tui ước mơ từ cấp 1 là lớn lên đẻ 2 đứa 1 trai 1 gái nữa đó). Tui đâu có biết tại sao tui biết, tui vui tui hy vọng vậy thôi. Hy vọng. Hope.

The worst thing to come out of the pandora’s box were not the sorrows or the plagues. It was hope itself. Hope’s a gamble. Hope lacks certainty. (Batman: Dying is easy).

Hy vọng là con đường dẫn đến thất vọng và đau khổ. Vũ trụ của tôi đã sụp đổ. Vào ngày 2 đứa bé “quyết định chọn gia đình khác” - 2 vợ chồng tôi nói với nhau lúc đó. Tụi nó không có chút đau khổ nào hết, tụi nó không phải sống cuộc đời buồn nhiều hơn vui này là may mắn. Tôi nói với vợ như vậy. Tôi phải tìm ra cái gì đó tích cực để an ủi vợ. Và chính tôi nữa. Bổn phận của mình giờ đây là vui vẻ đưa con mình đi. Không được khóc mà phải cười lên. Cuộc đời còn dài, và mình sẽ có nhiều đứa con nữa. Hy vọng để sống tiếp, dẫu biết con đường đó dẫn đến đâu.

Tôi thấy mình được sinh ra một lần nữa. Tôi vẫn sống. Tôi đã đặt cho mình một trách nhiệm vào giờ phút đó: viết vào ngày 14 tháng 3 năm 2021. Như là một mục tiêu không biết cách nào để đạt được. Một hy vọng hão huyền. Viết để cho những ai đã từng trải qua biết là tôi hiểu bạn. Tôi hiểu rằng khi phải cùng nữa còn lại của bạn đứng dậy khó khăn như thế nào. Bạn không hề cô đơn. Và hãy hy vọng tiếp. Viết để cho những ai không phải trải qua cảm thấy trân trọng hơn những điều mình đang có. Viết để những ai có thể sẽ trải qua, đủ sức để đương đầu. Chỉ là 1 cánh tay nhỏ bé để chung sức, để thắp lên hy vọng. Tôi đã tự học cách vượt qua, phải vượt qua. Bạn cũng sẽ làm được. Tất cả chúng ta sẽ làm được.

Vợ và Lộc đã vui trở lại. Và đang hướng tới những mục tiêu mới. Cám ơn tất cả những người thân và bạn bè đã cùng nhau trải qua với tụi mình giai đoạn vừa qua, cả những người biết và không biết câu chuyện. Quý trọng mọi người là điều ít nhất mình có thể làm (Being grateful is the least I can do). Sảy thai phổ biến hơn xã hội nhìn nhận. Điều làm nó ít phổ biến là không ai chia sẻ việc này cả. Có lẽ cũng sẽ không có thêm nhiều chia sẻ. Nhưng nếu bạn biết một ai đó như vậy, hãy ở bên cạnh họ. Có thể an ủi, có thể giúp đỡ, có thể động viên, có thể chỉ cần ở bên cạnh là được. Hoặc như thằng bạn-thân-của-mình-mà-mình-mém-cưới-nó, hỏi câu cần hỏi nhất: “Mày có ổn không?”.

<Thật ra thì nó cũng làm tất cả mọi thứ khác nữa. Cám ơn mày.>

The writing anniversary: March 14

Even with several more lifetimes, I could never prepare myself for losing two children.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

March 14, 2021.

The day after we officially became a couple, my wife and I.
White Valentine's Day.
The day of Pisces.
The due date of the two babies. A day that should have had the whole universe rejoicing. Today the universe carries on as usual. For me, though, today is a day longer than usual, tangled with all kinds of feelings. I want to call today a day worth remembering, an anniversary, but I don't know what kind of anniversary to call it. So let me call today the writing anniversary. Writing to remember.

I remember sad things more than happy ones. Happy, I still remember the sad. Sad, I still remember the sad! That's why I want to live a little more openly, a little more generously — better to be happy and still remember the sad than to be sad and refuse to be happy. But even with several more lifetimes, I could never prepare myself for losing two children. Funny, who could prepare for that? I've been working for over a decade and I still can't prepare properly every morning, let alone for this. Partly, I was just flying around in my own heaven at that time, so when things didn't go the way I wanted, I collapsed. But who isn't happy to have a child? Let alone two at once, which I knew I was having before even the doctors told me. And one boy and one girl! I even guessed the sexes before the doctor! So how happy was I? (Not to mention that since primary school I'd dreamed of growing up and having two kids, one boy and one girl.) I don't even know why I knew — I was just happy and hopeful. Hoping. Hope.

The worst thing to come out of the pandora's box were not the sorrows or the plagues. It was hope itself. Hope's a gamble. Hope lacks certainty. (Batman: Dying is easy).

Hope is the road that leads to disappointment and suffering. My universe collapsed. On the day the two babies "decided to choose a different family" — that's what my wife and I said to each other then. They didn't suffer at all; they don't have to live this life that's more sad than happy. That's lucky. I said that to my wife. I had to find something positive to comfort her. And myself too. My duty now was to send our children off with gladness. No crying — we had to smile. Life is long, and we'll have more children. Hoping in order to keep living, even knowing where that road leads.

I felt I had been born again. I was still alive. I gave myself a responsibility in that moment: to write on 14 March 2021. Like a goal I had no idea how to reach. An empty hope. Writing for those who have been through it, so they know I understand. I understand how hard it is to stand back up alongside your other half. You are not alone. And keep hoping. Writing for those who haven't been through it, so they cherish what they have a little more. Writing for those who might go through it, so they have the strength to face it. Just a small outstretched hand to help carry a little of the load, to light a small flame of hope. I had to teach myself to get through it, to have to get through it. You'll make it too. All of us will.

My wife and I are happy again. And we're aiming at new goals. Thank you to all the family and friends who walked through this stretch with us, those who knew the story and those who didn't. Being grateful is the least I can do. Miscarriage is more common than society admits. What makes it seem uncommon is that no one talks about it. There probably won't be a lot more sharing. But if you know someone going through it, stand beside them. You can comfort them, help them, cheer them on, or just be there — that's enough. Or be like my best friend, the one I almost married, and ask the one question that needs asking: "Are you okay?".

<He actually did everything else too. Thank you, man.>

Illuminate this memory

Owl Post

Receive new memories by owl. No spam, no dark magic.

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC