Từ mẫu giáo đến lớp 8 tôi được làm lớp trưởng. Không phải chỉ vì xương to, đầu to, không phải chỉ vì khả năng dẫn đầu, khuynh hướng muốn dẫn đầu. Có thể chỉ vì một số quy tắc ứng xử mà nhà nho giáo ba đã dạy là đủ cho mấy đứa lóc chóc loi choi.

Lớp 8 tôi ngủ dậy muộn, lần đầu trễ giờ đi học. Tôi quyết định thay quần áo đi học, có thể vào trễ, không biết sẽ phải xử trí sao. Đắng đo trăm vòng, tối chọn vào quán game quen thuộc. Chơi game đến giờ tan trường thì về. Lần duy nhất trốn học trong đời. Ngày hôm sau lên lớp, lần đầu tiên viết bảng kiểm điểm. Ngày họp lớp tiếp theo, cô giáo trảm chức ngay giữa lớp. Thế giới sụp đổ, nhà vua bị bay đầu.

Tôi chẳng màng việc học làm gì nữa. Lớp trưởng là động lực cuối cùng để giữ năng lực học tập tốt. Tôi cứ cấm đầu vào chơi điện tử.

Cuối năm lớp 8, thầy cô tổng kết và chuẩn bị cho năm học lớp 9 khắc nghiệt sắp tới. Cột mốc bản lề đề lớn. Tôi chuẩn bị cho cái chết tiếp theo: mình học dở quá. Má tôi thấy tình hình không ổn, sổ liên lạc cuối năm có môn Anh Văn dưới trung bình. Thi bốn môn chỉ cần một môn dưới 2 điểm là rớt. Môn Anh Văn sẽ giúp con đi bán vé số, con ạ. Má đi tìm thầy cho con, má bán ở chợ kiếm tiền, thiết lập được nhiều mối quan hệ tốt. Má hỏi hàng xóm, tìm được một người thầy chuyên dạy Anh Văn cấp tốc cho người xuất cảnh. Má sang nhà Bác Hai, ở cặp vách hỏi xin cho con được dạy. Bác Hai giúp con tôi, một chữ tình làng nghĩa xóm.

Tháng 5 tôi cắp sách vở sang nhà thầy, không biết chuẩn bị gì cho lần đầu học với gia sư. Thầy giảng giáo án 3 tháng hè sẽ bao gồm những gì: là học lại từ đầu vì căn bản của con như đứa trẻ học lớp 5. Mục tiêu là giúp con vượt qua được kỳ thi, to lớn hơn là quá sức của con…Một tuần 3 buổi đến lớp, tôi như bị tra tấn. Mọi năm hè là được đi chơi điện tử không biết đường về, giờ bị kèm một. Sáng đi chơi điện tử, tối học với thầy. Từng giây ngồi trong lớp, tay chân tôi cóng lại, tai tôi bịt kín, mắt tôi nhìn xuống cuốn tập trắng, nghe thầy chỉ con không biết gì. Thầy bắt con nhìn thầy dạy, học cho đàng hoàng, công sức má nuôi con đó. Con khóc thầy đưa khăn cho lau nước mắt, rồi mình học tiếp.

Học sinh lớp 9 được tựu trường sớm để có thêm thời gian học. Gặp gỡ bạn bè, tay bắt mặt mừng. Rồi vào từng tiết học, Văn Toán Lý Hóa Sử Địa. Không biết năm nay sẽ chọn môn thi nào, Anh Văn có tỷ lệ cao sẽ được chọn. Lớp tôi được cô Nga dạy, cô là giáo viên Anh Văn kỳ cựu nhất trường, cô mặc áo dài ngà thật đẹp, máy tóc cô thật dài với cái giọng ấm áp nhẹ nhàng, mơ ước được làm trò của cô từ lâu nay mới được dạy. Vào môn Anh Văn nghe cô dạy, tôi chợt nhận ra…cô dạy mấy chủ đề đơn giản quá! Này thầy tôi đã dạy tới đâu luôn rồi mà còn bắt tôi học. Lúc đó mới nhận ra mình biết nhiều lắm rồi. Quay lại lớp, kể thầy nghe những ngày đi học, con thấy môn Anh Văn bây giờ dễ quá. Thầy giảng cho con nghe thêm được không? Con thích học!

Tôi là học sinh duy nhất điểm 10 môn Anh Văn trong đợt thi thử. Điểm số Anh Văn cao giúp tôi vào được Nguyễn Bỉnh Khiêm, cũng là môn có điểm số cao vượt trội so với các bạn chuyên Lý cùng lớp. Lớp 12 được tuyên dương trước lớp là người duy nhất làm đúng một câu chia thì khó nhất trong tất cả các lớp cô dạy. Thi Tú Tài không được 10 điểm vì nghe theo lời một cô gái vừa gặp dù mình biết cách làm đúng. Thi môn Văn chọn phân tích thơ được 7 điểm, 3 điểm còn lại là môn tiếng Việt, tốt nghiệp loại giỏi.

Cô gái đi rồi, hành trang chỉ có vài chữ. Thi Đại Học chọn Khoa Học Tự Nhiên, không có Anh Văn cứu điểm, rớt cả hai lần. Lần thứ ba dùng môn Anh Văn đề vào trường Sài Gòn Aptech. Trường học 100% bằng sách tiếng Anh. Ngôn ngữ lập trình dùng tiếng Anh viết. Từng biến, hàm, thuật toán, cơ sở dữ liệu, công cụ lập trình đều tiếng Anh.

Tôi chọn viết bằng tiếng Việt, dù đầu có thể suy nghĩ bằng tiếng Anh sau 20 năm làm nghề viết tiếng Anh kiếm sống.

Kỹ sư phần mềm cần kỹ năng cứng là ngôn ngữ. Tôi đã nhận ra điều này trước khi làm với LLM, yêu cầu và giúp đỡ mọi người cần trao dồi khả năng ngôn ngữ. Cho chuyên môn của mình, giao tiếp với mọi người xung quanh, giao tiếp với khách hàng, đối tác. Giỏi một ngôn ngữ đủ làm được mọi thứ. Học thêm một ngôn ngữ nữa, mở rộng kiến thức, mọi thứ x2.

The class monitor who got dethroned in eighth grade

The one and only time I ever skipped school. The world collapsed and the king lost his head.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

From kindergarten through eighth grade, I was always the class monitor. Not just because of my big bones and big head, not just because of my ability or my inclination to lead. Maybe just because the rules of conduct that my Confucian father had taught me were enough for a pack of restless, rowdy kids.

In eighth grade I overslept one morning, the first time I was ever late for school. I changed into my uniform and tried to go — I could walk in late, but I didn't know how I'd handle it. I debated it a hundred times over in my head and ended up heading into the usual arcade. I played games until school let out and went home. The one and only time I ever skipped school in my life. The next day I went back to class and wrote my first disciplinary statement. At the next class meeting, my teacher dethroned me right in front of the whole class. The world collapsed and the king lost his head.

I stopped caring about studying after that. Being class monitor had been my last bit of motivation to keep my grades up. I plunged headlong into arcade games.

At the end of eighth grade, the teachers did their recap and got us ready for the brutal ninth-grade year ahead. A huge hinge point. I was preparing for the next death: I was just too bad a student. My mother saw the situation wasn't looking good — my end-of-year report card had English below average. In the four-subject exam, if any one subject scored below two, you failed. "English is going to send you out to hawk lottery tickets, son." My mother set out to find me a tutor; selling at the market had given her lots of good connections. She asked the neighbors and found a teacher who specialized in cram-course English for people about to emigrate abroad. My mother went over to Bác Hai, who lived next door, and asked if she'd put in a word for her son. Bác Hai helped me — that's the spirit of village neighborliness for you.

In May, I carried my books over to my teacher's house, not knowing how to prepare for my first session with a private tutor. He laid out the curriculum for the three-month summer: we'd start over from the beginning, because my foundation was at the level of a fifth-grader. The goal was to get me past the exam; anything bigger was beyond me... Three sessions a week, and it felt like torture. Every other summer I could disappear into the arcade without a care, and now I was under strict supervision. Morning at the arcade, evening with my tutor. Every second I sat in that classroom, my hands and feet were cold, my ears were sealed, my eyes locked on my blank notebook, listening to the teacher point out that I didn't know anything. He made me look at him while he taught, told me to study properly — this is your mother's hard-earned money feeding you. When I cried, he handed me a handkerchief to wipe my tears, and then we kept going.

Ninth-graders started the school year early to get more study time. I met my friends, shook hands, smiled. Then we got into the actual lessons — Literature, Math, Physics, Chemistry, History, Geography. Nobody knew yet what subject the province would pick for the exam, but English had a high chance of being chosen. My class was taught by Ms. Nga, the most senior English teacher at the school; she wore a beautiful ivory áo dài, had long hair and a warm, gentle voice — I'd dreamed of being her student for years, and now I finally was. When her English class began and I heard her teach, I suddenly realized... she was teaching stuff that was way too simple! My tutor had already taken me way past this and was still pushing me. That's when I realized I actually knew a lot. I went back to my tutor and told him about the days at school: I'm finding English so easy now. Could you teach me more? I want to learn!

I was the only student to score a 10 on English in the mock exam. My high English score was what got me into Nguyễn Bỉnh Khiêm, and it was also far and away the top score among my classmates in the specialized Physics class. In twelfth grade I was singled out as the only student in all of her classes who got one particularly tricky verb-tense question right. I didn't get a 10 on the national exam because I took a girl's advice — a girl I'd just met — even though I knew the right answer. On the Literature exam I chose to analyze a poem and got a 7, and the remaining 3 points were from the Vietnamese writing section. I graduated with honors.

The girl left, and I had only a few words for my luggage. I took the university entrance exam in Natural Sciences, without English to save my score, and I failed both times. On the third try I used English to get into Saigon Aptech. The school taught entirely out of English textbooks. The programming languages were written in English. Every variable, every function, every algorithm, every database, every programming tool was in English.

I still choose to write in Vietnamese, even though my head can think in English after twenty years of making a living writing English.

Software engineers need language as a hard skill. I'd figured this out before I ever worked with LLMs; I was asking and helping people to sharpen their language skills. For your domain, for communicating with the people around you, for communicating with customers and partners. Being good at one language is enough to do everything. Learn one more, broaden your knowledge, and everything doubles.

Illuminate this memory

Owl Post

Receive new memories by owl. No spam, no dark magic.

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC