Hồi tuần trước tôi ngồi nhậu với anh sự phụ tech mới than thở chuyện mẹ già bệnh, con cái chăm sóc cực. Với tôi là mẹ, anh thì có bố. Ai đồng 4x ngồi chung bàn cũng cùng chung hoàn cảnh bố mẹ tuổi xế chiều. Anh mới trích một câu nói của một anh bạn khác, cũng 4x, là sẽ thủ sẵn thuốc độc trong miệng như điệp viên để nhỡ may đột quỵ thì cắn luôn chết cho rồi chứ thà không nằm liệt giường để con cái vợ cháu chăm khổ sở. Tôi gật gụ với sư phụ: em cũng nghĩ vậy đó, sống đủ lâu tuổi đủ yếu nên chết sớm không hành hạ người xung quanh. Rồi cụng ly cái cụp chốt chủ đề này nhiêu đây thôi nhen, mình nói chuyện công nghệ.

Nhiều công nghệ mới hấp dẫn phủ lấp suy nghĩ của tôi những ngày sau đó. Dẹp công nghệ qua một bên tôi suy nghĩ về cái nhận định uống thuốc độc kia. Thì ra suy nghĩ đó phổ biến vậy hả. Mong muốn của những thanh niên hiện đại tự do tài chính về cuối đời để không lệ thuộc hay gánh nặng con cái là suy nghĩ tốt, và rất phố biến. Bất ngờ là suy nghĩ tự giết mình để giải thoát người thân cũng đại trà. Có người thứ 2 thì có nhiều người nghĩ giống lắm, tôi tính toán dẫu biết người anh nói câu đó cũng khùng giống mình. Bộc phát, tính cách nổi loạn của tôi không chấp nhận việc mình đồng quan điểm với nhiều người. Tôi muốn có quan điểm riêng trong chuyện này từ nay về sau! Riêng thế nào? Suy nghĩ.

Thời những con người tự giết mình đều là ích kỷ, dù lấy lý do gì để nguỵ biện. Tao già 99 tuổi tao không còn đi được, không có tiền, không ăn được, ỉa có đứa chùi giùm thì sống làm gì nữa cho mệt? Vẫn ích kỷ. Không muốn con cái nặng nề thì nó sẽ không ở kế bên, mà có muốn nó chăm nó cũng không có chăm đâu. Nó bỏ quê lên thành phố theo đuổi đam mê hết rồi. Chỉ là mình sợ sẽ bị bỏ rơi, sợ nằm 1 chỗ không ai nhớ đến mình, 1 năm nó thăm mình 2 lần. Cho là không ích kỷ, không sợ trời đất đi, thì cũng phải sống mãi cho đến khi nào còn có thể. Tôi sẽ sống đến 120 tuổi, nếu được, nằm đau khổ nhớ về thời đỉnh cao chân còn tự bước đi được, không sao. Tồn tại đó để những ai còn nhớ tới, sẽ nghĩ. Người đang chăm mình, mình là gánh nặng, gánh nặng hoặc giúp người mạnh lên hoặc giết chết người, không sao. Người bỏ mình đi, biết mình còn tồn tại, tự vấn lương tâm mãi, sẽ học cách chiến đấu để vượt qua, tha thứ hay cương quyết dứt khoát cũng là rèn luyện tâm trí. Tôi nghĩ tôi nằm một chỗ ráng hết sức để thẩm thấu thật nhiều oxy mà cho ai đó 1 thông tin gì đó hoặc 1 bài học là vô cùng ý nghĩa. Dẫu không có ai, một mình chết khô tới thúi người ta phát hiện thì cũng sẽ thành câu chuyện giúp 1 thằng nhóc nào đó quyết định: tao thề sẽ không để ba mẹ tao bị đối xử như vậy.

Tôi tin việc bất kỳ ai tồn tại ngắn hay dài cũng mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Mặc khác, tôi cho rằng con người phương Đông mình không nên hướng theo các suy nghĩ Tây hóa như bố mẹ dưỡng lão không cần chăm sóc. Tụi nó biết gì về gia đình và tình cảm mà theo nó. Đúng, tôi sẽ xây dựng tài chính cho con tôi và tôi để có thể tự do làm điều mình thích. Để khi cần thì không cần phụ thuộc nhau. Nhưng khi chuyện xảy ra tôi vẫn rất muốn có người thân bên cạnh, như ba tôi đã không có hay mẹ tôi đang có mà cũng như không. Hay tôi nói đạo lý này nọ cho đã, ngày mai đột quỵ không kịp chuẩn bị thuốc độc, cũng chưa có tài chính gì ra hồn thì cũng vậy thôi! Sao cũng được, có người thì tốt, không có cũng không sao. Chuyện gì xảy ra thế nào cũng có đứa học được một điều gì đó.

Gửi con gái, phòng ngày mai ba mất trí nhớ con chưa kịp biết gì.

To my daughter, in case tomorrow ba loses his memory

To my daughter, in case tomorrow ba loses his memory before you get a chance to know anything.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

Last week I was sitting drinking with my anh sư phụ tech who was lamenting about his aging mother's illness and how hard it was for the kids to take care of her. For me it's mother, for him it's father. Anyone 4-something sitting at the same table is in the same boat — parents in their twilight years. He then quoted something another 4-something friend had said: he'd keep poison in his mouth like a spy, so that if a stroke hit he could just bite it and die fast — better than lying paralyzed and putting his kids, wife, and grandchildren through hell. I nodded at sư phụ: I think the same thing, live long enough, get weak enough, then die early so you don't torture the people around you. Then we clinked glasses — cụp — closing the topic right here, let's talk tech.

Lots of exciting new tech flooded my thinking in the days after. Pushing tech aside, I thought about that poison-pill idea. Turns out that thought is that common, huh. The desire of modern young people to be financially free by the end of their lives so as not to depend on or burden their children is a good thought, and very common. What surprised me was that the thought of killing yourself to free your loved ones is also mass-market. Once there's a second person, there are many thinking the same, I calculated, knowing the person who'd said that line is also as crazy as me. Impulsively, my rebellious streak refuses to accept that I agree with the masses. I want to have my own view on this from now on! How, my own? Think.

The people who kill themselves are all being selfish, no matter what reason they dress it up in. I'm 99 years old, I can't walk anymore, I have no money, I can't eat, somebody has to wipe me after I shit, what's the point of living on to suffer? Still selfish. Not wanting to burden your kids — they won't be by your side anyway, and even if they wanted to care for you, they wouldn't be there. They've all left home for the city chasing their dreams. You're just afraid of being abandoned, afraid of lying alone with no one thinking of you, your kids visiting twice a year. Say you're not selfish, say you don't fear heaven and earth — you still have to live on as long as you can. I'll live to 120, if I can, lying there in pain remembering the peak days when I could walk on my own, no problem. Existing there for those who still remember me to think on. The person caring for you, you're a burden — a burden either makes that person strong or kills them, no matter. The one who leaves you, knowing you still exist, their conscience gnawing at them forever, they'll learn to fight through it, forgive or cut it clean — either way it's training for the mind. I think lying in one spot trying hard to absorb as much oxygen as possible just to give someone one piece of information or one lesson is incredibly meaningful. Even if no one is there, even if I die alone and dry up until the smell gets me found, that too will become a story that helps some kid somewhere decide: I swear I won't let my parents be treated like that.

I believe anyone's existence, short or long, brings meaning to life. On the other hand, I believe Eastern people shouldn't chase Westernized thinking like parents in nursing homes don't need care. What do they know about family and love to follow them. Yes, I'll build financial stability for my daughter and myself so we can be free to do what we love. So when needed we don't have to depend on each other. But when the time comes I still want family beside me, the way my ba didn't have and my mother has but might as well not. Or maybe I talk a big game and tomorrow a stroke hits before I've even prepped the poison, and the finances aren't even in shape — it's all the same anyway! Whatever happens, happens — having someone is good, not having is fine too. Whatever happens, some kid will learn something from it.

To my daughter, in case tomorrow ba loses his memory before you get a chance to know anything.

Illuminate this memory

Owl Post

Receive new memories by owl. No spam, no dark magic.

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC