Hồi tuần trước tôi ngồi nhậu với anh sự phụ tech mới than thở chuyện mẹ già bệnh, con cái chăm sóc cực. Với tôi là mẹ, anh thì có bố. Ai đồng 4x ngồi chung bàn cũng cùng chung hoàn cảnh bố mẹ tuổi xế chiều. Anh mới trích một câu nói của một anh bạn khác, cũng 4x, là sẽ thủ sẵn thuốc độc trong miệng như điệp viên để nhỡ may đột quỵ thì cắn luôn chết cho rồi chứ thà không nằm liệt giường để con cái vợ cháu chăm khổ sở. Tôi gật gụ với sư phụ: em cũng nghĩ vậy đó, sống đủ lâu tuổi đủ yếu nên chết sớm không hành hạ người xung quanh. Rồi cụng ly cái cụp chốt chủ đề này nhiêu đây thôi nhen, mình nói chuyện công nghệ.
Nhiều công nghệ mới hấp dẫn phủ lấp suy nghĩ của tôi những ngày sau đó. Dẹp công nghệ qua một bên tôi suy nghĩ về cái nhận định uống thuốc độc kia. Thì ra suy nghĩ đó phổ biến vậy hả. Mong muốn của những thanh niên hiện đại tự do tài chính về cuối đời để không lệ thuộc hay gánh nặng con cái là suy nghĩ tốt, và rất phố biến. Bất ngờ là suy nghĩ tự giết mình để giải thoát người thân cũng đại trà. Có người thứ 2 thì có nhiều người nghĩ giống lắm, tôi tính toán dẫu biết người anh nói câu đó cũng khùng giống mình. Bộc phát, tính cách nổi loạn của tôi không chấp nhận việc mình đồng quan điểm với nhiều người. Tôi muốn có quan điểm riêng trong chuyện này từ nay về sau! Riêng thế nào? Suy nghĩ.
Thời những con người tự giết mình đều là ích kỷ, dù lấy lý do gì để nguỵ biện. Tao già 99 tuổi tao không còn đi được, không có tiền, không ăn được, ỉa có đứa chùi giùm thì sống làm gì nữa cho mệt? Vẫn ích kỷ. Không muốn con cái nặng nề thì nó sẽ không ở kế bên, mà có muốn nó chăm nó cũng không có chăm đâu. Nó bỏ quê lên thành phố theo đuổi đam mê hết rồi. Chỉ là mình sợ sẽ bị bỏ rơi, sợ nằm 1 chỗ không ai nhớ đến mình, 1 năm nó thăm mình 2 lần. Cho là không ích kỷ, không sợ trời đất đi, thì cũng phải sống mãi cho đến khi nào còn có thể. Tôi sẽ sống đến 120 tuổi, nếu được, nằm đau khổ nhớ về thời đỉnh cao chân còn tự bước đi được, không sao. Tồn tại đó để những ai còn nhớ tới, sẽ nghĩ. Người đang chăm mình, mình là gánh nặng, gánh nặng hoặc giúp người mạnh lên hoặc giết chết người, không sao. Người bỏ mình đi, biết mình còn tồn tại, tự vấn lương tâm mãi, sẽ học cách chiến đấu để vượt qua, tha thứ hay cương quyết dứt khoát cũng là rèn luyện tâm trí. Tôi nghĩ tôi nằm một chỗ ráng hết sức để thẩm thấu thật nhiều oxy mà cho ai đó 1 thông tin gì đó hoặc 1 bài học là vô cùng ý nghĩa. Dẫu không có ai, một mình chết khô tới thúi người ta phát hiện thì cũng sẽ thành câu chuyện giúp 1 thằng nhóc nào đó quyết định: tao thề sẽ không để ba mẹ tao bị đối xử như vậy.
Tôi tin việc bất kỳ ai tồn tại ngắn hay dài cũng mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Mặc khác, tôi cho rằng con người phương Đông mình không nên hướng theo các suy nghĩ Tây hóa như bố mẹ dưỡng lão không cần chăm sóc. Tụi nó biết gì về gia đình và tình cảm mà theo nó. Đúng, tôi sẽ xây dựng tài chính cho con tôi và tôi để có thể tự do làm điều mình thích. Để khi cần thì không cần phụ thuộc nhau. Nhưng khi chuyện xảy ra tôi vẫn rất muốn có người thân bên cạnh, như ba tôi đã không có hay mẹ tôi đang có mà cũng như không. Hay tôi nói đạo lý này nọ cho đã, ngày mai đột quỵ không kịp chuẩn bị thuốc độc, cũng chưa có tài chính gì ra hồn thì cũng vậy thôi! Sao cũng được, có người thì tốt, không có cũng không sao. Chuyện gì xảy ra thế nào cũng có đứa học được một điều gì đó.
Gửi con gái, phòng ngày mai ba mất trí nhớ con chưa kịp biết gì.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.