Phong cách sống của tôi: bạn.

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo, ba mẹ anh chị em trăn trở từng miếng cơm manh áo vật lộn với cái khổ. Hạnh phúc gia đình là điều xa xỉ. Tưởng chừng nghèo không vui, khá giả tiền bạc thì vui vẻ cũng nhiều theo. Ai dè ba tôi chuyển chế độ sung sướng chỉ biết ăn nhậu rồi về đánh đập vợ con, tôi ít bị đánh nhất nhưng vẫn thấy đau khi là người phải chứng kiến tất cả. Tâm hồn tôi chuyển chế độ dành hết tình cảm cho bạn bè và những người xung quanh, không khác gì một đứa trẻ lên 3 nghe ba mẹ cãi nhau thì chạy trốn.

Cách vận hành bạn bè của tôi thật phức tạp để mà kể hết, xin trích một phần nhỏ trong mối quan hệ 30 năm với một người bạn tên Nguyễn Hữu Đức để hình dung:

Đức tham gia trường Cao Thắng năm lớp 6 với vị thế là con trai Út và duy nhất của một gia đình thế lực nhất trong chợ cá Vĩnh Long. Chợ Vĩnh Long là trung tâm đầu mối hàng hoá của các tỉnh miền Tây từ thời chính quyền cũ. Ai muốn thống lĩnh chợ, phải nắm được chợ cá, nơi xô bồ nhất của các chợ miền Tây với tài nguyên thuỷ hải sản trù phú. Khi Đức vào chung lớp 6.1 với tôi, ai cũng xì xào về gia thế của bạn là nhiều nhất, rồi mới đến vẻ điển trai răng khểnh hớp hồn các bạn gái.

Tôi là lớp trưởng lớp 6.1 - lớp giỏi nhất trong 3 lớp của trường cấp 2 giỏi nhất Thị Xã Vĩnh Long, thuộc phường 5 là phường nghèo và tệ nạn nhất Tỉnh. Tôi không dám chủ động kết bạn với Đức, biết rằng nhân vật này không đơn giản để tiếp cận. Đến một ngày nọ nhận tin nó đang cua con bạn thanh mai trúc mã học chung từ ngày đầu tiên đi học của mình, mình cũng không dám làm gì ngoài 1 vài lời khuyên cho Ngọc biết là chẳng được gì khi tình trong như đã mặt ngoài còn e… Đức tìm đến mình như thể hiện sự tôn trọng: bạn mày là bạn gái tao rồi nhe. Từ đó cùng bắt đầu phát triển mối quan hệ khắn khiết nhờ 2 thằng cùng…đẹp chứ nó học sao bằng tôi, Hữu Lộc - Hữu Đức như 2 anh em, cặp bài trùng. 

Thắm thoát đến cấp 3, Ngọc rủ tôi cafe tối ở quán cafe Hoa Nắng là quán mắc nhất Vĩnh Long thời bấy giờ. Ngọc khuyên lại tôi mối quan hệ giữa ông với Đức chỉ có một chiều, nhiều khi tôi thấy ông bị đối xử còn tệ hơn người ở. Tôi bảo Ngọc là mình quý nó, gọi nó là bạn thân thì như thế nào cũng được, sống chết có nhau, nó tệ mình cái này nhưng được cái khác: đơn cử như nó có nhiều bạn gái nhưng chỉ có tôi là điểm chung và tất cả cô gái đều mến tôi - tìm đến tôi tâm sự mỗi khi buồn. Vậy là nhất rồi.

Tính cách giang hồ trong gia đình giàu có và quyền lực biến Đức thành một người đàn ông đi đâu thì chỉ có người khác làm theo ý mình chứ không có chuyện nghe lời ai. Sau 12 năm học (nó học thành 14-15 năm gì đó), Đức kinh doanh các lĩnh vực liên quan đến tài chính mà Vĩnh Long là mãnh đất vô cùng màu mỡ. Với nguồn lực dồi dào, Đức nhanh chóng chiếm vị thế trong giới. Riêng tôi, mỗi năm ít nhất một lần tôi sẽ ngồi với Đức trong đêm giao thừa nhâm nhi vài lít rượu bia đến pháo bông cất tiếng thì về. Trãi qua nhiều năm, Đức xoay vòng mối quan hệ liên tục. Mỗi khi đón pháo bông tôi đều hỏi đến người nhậu chung vui vẻ 365 ngày trước đó, câu trả lời thường xuyên là nó mất dạy thế này, ông kia chó đẻ thế kia nên không chơi nữa. Chỉ tôi là người duy nhất luôn xuất hiện, gần 30 năm.

Đến đoạn hiện tại, Đức đã lủng bại, bỏ xứ mà đi để lại mấy đứa con, nhờ đó tối không có chỗ để ghé đêm 30 nữa thì có khi dẫn con gái đi chùa như xưa dẫn má đi khi bà còn khoẻ.

Điều tôi muốn nói nó dài dòng văn tự, nhưng tóm lại là thằng này không dễ từ bỏ dù ai nói gì. Tôi chơi với ai cũng chỉ có một kiểu: hết tất cả, dành trọn, đến mức có một bạn trai còn nghĩ tôi có tình cảm yêu đương, đến nỗi chia tay bạn bè tôi đau khổ nhiều năm…cho nên một khi đã chia tay thì cũng đã kéo dài 20-30 năm. Không sao, thời gian đó là để tôi rèn luyện cách sống, hiểu thêm về con người. Tất cả cũng là học hỏi.

Sống tốt được với đứa thất Đức, thì sống với đứa yêu mình mới đã.

Ảnh: nét mặt vui vẻ trước khi trọc Asin bị dính đòn vào gót chân.

My life philosophy: friends

If you can live well with an ingrate, living with someone who loves you must be glorious.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

My life philosophy: friends.

I was born and grew up in a poor family, where ba and má and siblings struggled over every bowl of rice and scrap of clothing wrestling with hardship. Family happiness was a luxury. You'd think poor means no joy, and wealth brings plenty of it. Who knew ba would switch into comfort mode knowing only how to go drink and come home and beat his wife and kids — I got beaten the least but it still hurt being the one who had to witness everything. My soul switched into a mode of pouring all my love into friends and the people around me, just like a three-year-old hearing his parents fight and running to hide.

My way of doing friendship is too complicated to tell in full, so let me excerpt a small piece from a 30-year relationship with a friend named Nguyễn Hữu Đức to give you a picture:

Đức joined Cao Thắng School in grade six as the only, youngest son of one of the most powerful families in the Vĩnh Long fish market. Vĩnh Long Market is the central trading hub for all Western provinces going back to the old regime. Anyone who wanted to dominate the market had to control the fish market — the rawest section of all Mekong Delta markets, with its abundant seafood and aquatic wealth. When Đức joined my class 6.1, everyone gossiped most about his family background, and then about his handsome face with the single canine tooth that stole all the girls' hearts.

I was class monitor of 6.1 — the top class among three at the best middle school in Vĩnh Long Town — located in Ward 5, the poorest and most crime-ridden ward in the province. I didn't dare initiate a friendship with Đức, knowing this character wasn't easy to approach. Then one day I heard he was wooing a girl I'd grown up with since our very first day of school — I didn't dare do anything beyond giving Ngọc a few words of advice that it wouldn't end well when heart-inside shows through on the outer face… Đức came looking for me, as a show of respect: your friend is my girlfriend now, okay. From there the close relationship grew because the two of us were both… good-looking (he sure wasn't studying at my level), Hữu Lộc and Hữu Đức like two brothers, an inseparable duo.

Time slipped by to high school. Ngọc invited me for evening coffee at Hoa Nắng, the most expensive café in Vĩnh Long at the time. Ngọc told me that in my relationship with Đức the flow only went one way — sometimes she saw me treated worse than the help. I told Ngọc that I cherished him, that when I called him a close friend, no matter what, we lived and died together — he was bad to me in this way but good in another: for instance, he had many girlfriends but I was the common thread, and all the girls liked me — they came to confide in me whenever they were sad. That was already the best.

The gangster streak in a powerful rich family turned Đức into a man who wherever he went, everyone else followed his will — never a listener. After twelve years of school (which for him became 14 or 15), Đức went into business in finance-related fields, and Vĩnh Long was extremely fertile ground. With abundant resources, Đức quickly seized a position in the scene. As for me, at least once a year I'd sit with Đức on New Year's Eve sipping a few liters of liquor and beer until the fireworks went up, and then I'd head home. Over the years, Đức cycled through his relationships constantly. Every time we welcomed the fireworks I'd ask about the guy he'd been drinking happily with for the previous 365 days, and the answer was usually that guy turned out to be trash, that other son of a bitch was like this or that, so he wasn't hanging with him anymore. I was the only one who always showed up, for nearly 30 years.

At the current chapter, Đức has fallen apart, left his hometown behind along with a few kids, so these days I have no place to stop by on New Year's Eve — maybe I'll take my daughter to the temple instead, the way I used to take má when she was still well.

What I'm trying to say is long-winded, but to put it simply: this kid doesn't let go easily, no matter what anyone says. I only have one way of being with anyone I befriend: give it all, give it whole, to the point where one boyfriend of mine thought I had romantic feelings for him, to the point where breaking off a friendship hurt me for years… so once I break off, it's already been 20 or 30 years. It's fine — that time was for me to practice how to live and understand people more. It's all learning.

If you can live well with an ingrate like Đức, living with someone who loves you must be glorious.

Photo: the cheerful expression before baldy Achilles gets hit in his heel.

Illuminate this memory

Owl Post

Receive new memories by owl. No spam, no dark magic.

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC