Phong cách sống của tôi: bạn.

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo, ba mẹ anh chị em trăn trở từng miếng cơm manh áo vật lộn với cái khổ. Hạnh phúc gia đình là điều xa xỉ. Tưởng chừng nghèo không vui, khá giả tiền bạc thì vui vẻ cũng nhiều theo. Ai dè ba tôi chuyển chế độ sung sướng chỉ biết ăn nhậu rồi về đánh đập vợ con, tôi ít bị đánh nhất nhưng vẫn thấy đau khi là người phải chứng kiến tất cả. Tâm hồn tôi chuyển chế độ dành hết tình cảm cho bạn bè và những người xung quanh, không khác gì một đứa trẻ lên 3 nghe ba mẹ cãi nhau thì chạy trốn.

Cách vận hành bạn bè của tôi thật phức tạp để mà kể hết, xin trích một phần nhỏ trong mối quan hệ 30 năm với một người bạn tên Nguyễn Hữu Đức để hình dung:

Đức tham gia trường Cao Thắng năm lớp 6 với vị thế là con trai Út và duy nhất của một gia đình thế lực nhất trong chợ cá Vĩnh Long. Chợ Vĩnh Long là trung tâm đầu mối hàng hoá của các tỉnh miền Tây từ thời chính quyền cũ. Ai muốn thống lĩnh chợ, phải nắm được chợ cá, nơi xô bồ nhất của các chợ miền Tây với tài nguyên thuỷ hải sản trù phú. Khi Đức vào chung lớp 6.1 với tôi, ai cũng xì xào về gia thế của bạn là nhiều nhất, rồi mới đến vẻ điển trai răng khểnh hớp hồn các bạn gái.

Tôi là lớp trưởng lớp 6.1 - lớp giỏi nhất trong 3 lớp của trường cấp 2 giỏi nhất Thị Xã Vĩnh Long, thuộc phường 5 là phường nghèo và tệ nạn nhất Tỉnh. Tôi không dám chủ động kết bạn với Đức, biết rằng nhân vật này không đơn giản để tiếp cận. Đến một ngày nọ nhận tin nó đang cua con bạn thanh mai trúc mã học chung từ ngày đầu tiên đi học của mình, mình cũng không dám làm gì ngoài 1 vài lời khuyên cho Ngọc biết là chẳng được gì khi tình trong như đã mặt ngoài còn e… Đức tìm đến mình như thể hiện sự tôn trọng: bạn mày là bạn gái tao rồi nhe. Từ đó cùng bắt đầu phát triển mối quan hệ khắn khiết nhờ 2 thằng cùng…đẹp chứ nó học sao bằng tôi, Hữu Lộc - Hữu Đức như 2 anh em, cặp bài trùng. 

Thắm thoát đến cấp 3, Ngọc rủ tôi cafe tối ở quán cafe Hoa Nắng là quán mắc nhất Vĩnh Long thời bấy giờ. Ngọc khuyên lại tôi mối quan hệ giữa ông với Đức chỉ có một chiều, nhiều khi tôi thấy ông bị đối xử còn tệ hơn người ở. Tôi bảo Ngọc là mình quý nó, gọi nó là bạn thân thì như thế nào cũng được, sống chết có nhau, nó tệ mình cái này nhưng được cái khác: đơn cử như nó có nhiều bạn gái nhưng chỉ có tôi là điểm chung và tất cả cô gái đều mến tôi - tìm đến tôi tâm sự mỗi khi buồn. Vậy là nhất rồi.

Tính cách giang hồ trong gia đình giàu có và quyền lực biến Đức thành một người đàn ông đi đâu thì chỉ có người khác làm theo ý mình chứ không có chuyện nghe lời ai. Sau 12 năm học (nó học thành 14-15 năm gì đó), Đức kinh doanh các lĩnh vực liên quan đến tài chính mà Vĩnh Long là mãnh đất vô cùng màu mỡ. Với nguồn lực dồi dào, Đức nhanh chóng chiếm vị thế trong giới. Riêng tôi, mỗi năm ít nhất một lần tôi sẽ ngồi với Đức trong đêm giao thừa nhâm nhi vài lít rượu bia đến pháo bông cất tiếng thì về. Trãi qua nhiều năm, Đức xoay vòng mối quan hệ liên tục. Mỗi khi đón pháo bông tôi đều hỏi đến người nhậu chung vui vẻ 365 ngày trước đó, câu trả lời thường xuyên là nó mất dạy thế này, ông kia chó đẻ thế kia nên không chơi nữa. Chỉ tôi là người duy nhất luôn xuất hiện, gần 30 năm.

Đến đoạn hiện tại, Đức đã lủng bại, bỏ xứ mà đi để lại mấy đứa con, nhờ đó tối không có chỗ để ghé đêm 30 nữa thì có khi dẫn con gái đi chùa như xưa dẫn má đi khi bà còn khoẻ.

Điều tôi muốn nói nó dài dòng văn tự, nhưng tóm lại là thằng này không dễ từ bỏ dù ai nói gì. Tôi chơi với ai cũng chỉ có một kiểu: hết tất cả, dành trọn, đến mức có một bạn trai còn nghĩ tôi có tình cảm yêu đương, đến nỗi chia tay bạn bè tôi đau khổ nhiều năm…cho nên một khi đã chia tay thì cũng đã kéo dài 20-30 năm. Không sao, thời gian đó là để tôi rèn luyện cách sống, hiểu thêm về con người. Tất cả cũng là học hỏi.

Sống tốt được với đứa thất Đức, thì sống với đứa yêu mình mới đã.

Ảnh: nét mặt vui vẻ trước khi trọc Asin bị dính đòn vào gót chân.

Phong cách sống của tôi: bạn

Sống tốt được với đứa thất Đức, thì sống với đứa yêu mình mới đã.

Viết Bằng Ngòi Bút Viết hoàn toàn bằng tay người. Không AI, không phép thuật — chỉ có suy nghĩ nguyên bản.
Read the Conjured Translation →

Phong cách sống của tôi: bạn.

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo, ba mẹ anh chị em trăn trở từng miếng cơm manh áo vật lộn với cái khổ. Hạnh phúc gia đình là điều xa xỉ. Tưởng chừng nghèo không vui, khá giả tiền bạc thì vui vẻ cũng nhiều theo. Ai dè ba tôi chuyển chế độ sung sướng chỉ biết ăn nhậu rồi về đánh đập vợ con, tôi ít bị đánh nhất nhưng vẫn thấy đau khi là người phải chứng kiến tất cả. Tâm hồn tôi chuyển chế độ dành hết tình cảm cho bạn bè và những người xung quanh, không khác gì một đứa trẻ lên 3 nghe ba mẹ cãi nhau thì chạy trốn.

Cách vận hành bạn bè của tôi thật phức tạp để mà kể hết, xin trích một phần nhỏ trong mối quan hệ 30 năm với một người bạn tên Nguyễn Hữu Đức để hình dung:

Đức tham gia trường Cao Thắng năm lớp 6 với vị thế là con trai Út và duy nhất của một gia đình thế lực nhất trong chợ cá Vĩnh Long. Chợ Vĩnh Long là trung tâm đầu mối hàng hoá của các tỉnh miền Tây từ thời chính quyền cũ. Ai muốn thống lĩnh chợ, phải nắm được chợ cá, nơi xô bồ nhất của các chợ miền Tây với tài nguyên thuỷ hải sản trù phú. Khi Đức vào chung lớp 6.1 với tôi, ai cũng xì xào về gia thế của bạn là nhiều nhất, rồi mới đến vẻ điển trai răng khểnh hớp hồn các bạn gái.

Tôi là lớp trưởng lớp 6.1 - lớp giỏi nhất trong 3 lớp của trường cấp 2 giỏi nhất Thị Xã Vĩnh Long, thuộc phường 5 là phường nghèo và tệ nạn nhất Tỉnh. Tôi không dám chủ động kết bạn với Đức, biết rằng nhân vật này không đơn giản để tiếp cận. Đến một ngày nọ nhận tin nó đang cua con bạn thanh mai trúc mã học chung từ ngày đầu tiên đi học của mình, mình cũng không dám làm gì ngoài 1 vài lời khuyên cho Ngọc biết là chẳng được gì khi tình trong như đã mặt ngoài còn e… Đức tìm đến mình như thể hiện sự tôn trọng: bạn mày là bạn gái tao rồi nhe. Từ đó cùng bắt đầu phát triển mối quan hệ khắn khiết nhờ 2 thằng cùng…đẹp chứ nó học sao bằng tôi, Hữu Lộc - Hữu Đức như 2 anh em, cặp bài trùng.

Thắm thoát đến cấp 3, Ngọc rủ tôi cafe tối ở quán cafe Hoa Nắng là quán mắc nhất Vĩnh Long thời bấy giờ. Ngọc khuyên lại tôi mối quan hệ giữa ông với Đức chỉ có một chiều, nhiều khi tôi thấy ông bị đối xử còn tệ hơn người ở. Tôi bảo Ngọc là mình quý nó, gọi nó là bạn thân thì như thế nào cũng được, sống chết có nhau, nó tệ mình cái này nhưng được cái khác: đơn cử như nó có nhiều bạn gái nhưng chỉ có tôi là điểm chung và tất cả cô gái đều mến tôi - tìm đến tôi tâm sự mỗi khi buồn. Vậy là nhất rồi.

Tính cách giang hồ trong gia đình giàu có và quyền lực biến Đức thành một người đàn ông đi đâu thì chỉ có người khác làm theo ý mình chứ không có chuyện nghe lời ai. Sau 12 năm học (nó học thành 14-15 năm gì đó), Đức kinh doanh các lĩnh vực liên quan đến tài chính mà Vĩnh Long là mãnh đất vô cùng màu mỡ. Với nguồn lực dồi dào, Đức nhanh chóng chiếm vị thế trong giới. Riêng tôi, mỗi năm ít nhất một lần tôi sẽ ngồi với Đức trong đêm giao thừa nhâm nhi vài lít rượu bia đến pháo bông cất tiếng thì về. Trãi qua nhiều năm, Đức xoay vòng mối quan hệ liên tục. Mỗi khi đón pháo bông tôi đều hỏi đến người nhậu chung vui vẻ 365 ngày trước đó, câu trả lời thường xuyên là nó mất dạy thế này, ông kia chó đẻ thế kia nên không chơi nữa. Chỉ tôi là người duy nhất luôn xuất hiện, gần 30 năm.

Đến đoạn hiện tại, Đức đã lủng bại, bỏ xứ mà đi để lại mấy đứa con, nhờ đó tối không có chỗ để ghé đêm 30 nữa thì có khi dẫn con gái đi chùa như xưa dẫn má đi khi bà còn khoẻ.

Điều tôi muốn nói nó dài dòng văn tự, nhưng tóm lại là thằng này không dễ từ bỏ dù ai nói gì. Tôi chơi với ai cũng chỉ có một kiểu: hết tất cả, dành trọn, đến mức có một bạn trai còn nghĩ tôi có tình cảm yêu đương, đến nỗi chia tay bạn bè tôi đau khổ nhiều năm…cho nên một khi đã chia tay thì cũng đã kéo dài 20-30 năm. Không sao, thời gian đó là để tôi rèn luyện cách sống, hiểu thêm về con người. Tất cả cũng là học hỏi.

Sống tốt được với đứa thất Đức, thì sống với đứa yêu mình mới đã.

Ảnh: nét mặt vui vẻ trước khi trọc Asin bị dính đòn vào gót chân.

Thắp sáng ký ức này

Cú Bưu Điện

Nhận ký ức mới qua email. Không spam, không phép thuật đen.

No comments yet

Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.

Phù phép bởi CC