Quán cafe đầu hẻm sáng nào cũng đón mấy cậu, mấy chú mở hàng ngồi tám chuyện yêu nước, thương dân, thiên hạ làm sao cho thái bình. Ba ngày Tết, ngồi bàn dưới nghe lỏm được câu chuyện hôm nay của mấy chú bàn chủ đề tiến lên, xập xám. Đầu hẻm có cái đồn tạm giam, toàn công an rồi dân phòng, không gầy sòng được thì mình đánh bằng lý thuyết. Coi lý thuyết của ai giỏi hơn thì thằng người còn lại.
Nếu gọi bài cào là cấp một để làm quen mặt bài, cách tê (Catte) chắc là trung học, vậy thì tiến lên là trung học phổ thông. Chơi được xập xám là vô đại học rồi.
Tôi rất thích học cấp một, học giỏi nhất mấy lớp này. Trung học thi thoảng cũng thắng, thua đa số. Cấp ba thì rất thích vì cái món này nó hay lắm khi đủ tay: mỗi quân đều bốn, ai cũng có cơ hội nắm trong tay sức mạnh bằng nhau, tuy vậy chứ đánh thua cả đời cũng chỉ vài lần có đủ mỗi quân một lá. Sự không cân bằng nó mới hay làm sao. 52 lá cũng giúp cho việc phán đoán mỗi tay đang cầm 13 lá gì cũng thú vị. Rồi còn bài binh bố trận trong 13 quân như thế nào để có khi chỉ là không chết trắng, hoặc thắng nhiều nhất có thể, thắng nhiều nhất dù thua ba. Tiến lên hay như vậy thì binh xập xám là đỉnh cao nhất của môn điều khiển 13 quân. Tôi cho là hai môn này ăn đứt Poker ở tính chiến thuật.
Cái cách mà mấy chú ngồi đánh bằng lý thuyết rõ ràng là phương pháp lập thuyết (theorycrafting). Điều kiện không cho phép thực hành thì ngồi đánh nhau bằng lý thuyết, cũng là luyện nội công.
Tôi thích học lý thuyết từ mấy bàn cafe. Chứ đánh mấy môn trên trung học cơ sở tôi toàn thua, vì không nhanh nhẹn tính toàn được cục diện trận đấu, nhất là sau trận thứ hai mươi tư hay gì đó. Trí nhớ của tôi giỏi khi nó gắn liền với câu chuyện, sự vật, hay cảm xúc. Phân tích của tôi sâu nên cần một ván bài lớn, kéo dài nhiều năm. Còn lại thì chỉ biết trông cậy vào số phận, may mắn chia đều là công bằng nhất, thua sẽ không thấy mình dở, thắng sẽ thấy số mình đỏ.
Nói vậy chứ năm nay chưa được động não đầu xuân với mấy trò sát phạt, toàn là dành thời gian với mấy bạn già lý thuyết AI cho cú cược lớn nhất cuộc đời trong mấy năm tới.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.