Tháng 12 năm 2006, tôi ở chung phòng với thằng bạn tên là Trần Hoàng Phong. Biết nó thông qua một thằng chí cốt thời đó, rồi nó cũng học cùng trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm nên lên Sài Gòn cũng ở trọ chung ngay khu dân cư trước cổng khám Chí Hòa. Nó đi làm được vài tháng, thấy đi làm vui, học hỏi được nhiều thứ nên khuyên tôi nộp đơn vô cùng chỗ là một công ty công nghệ khởi nghiệp tên Tìm Nhanh hay Kiếm Việc gì đó. Tối nào nó cũng tâm sự, có đêm 3-4h sáng hai thằng nằm tắt đèn không thấy nhau mà nằm nói chuyện hoài.

Nói mãi tôi cũng ừa một cái cho vừa lòng nó: tao hứa với mày là tháng 1 tao sẽ nộp đơn phỏng vấn.

Tháng một chưa tới, nó dí tiếp. Cuộc đời tự kiếm sống của tôi chưa viết cái CV nào, gặng quá trời ra được nửa trang A4. Đưa nó nó chửi vài câu bực bội, rồi nó tự viết lại luôn. Nó nộp vào Tìm Nhanh luôn. Ngày 8 tháng 12 năm 2006, tôi đi gặp nhà sáng lập kiêm tổng giám đốc để xin vào công ty. Lần đầu phỏng vấn tôi bị quá tải luôn nhận thức, chỉ nhớ mỗi việc ảnh có dùng tiếng Anh của một người Việt Kiều để trao đổi sau khi tôi nói tôi cũng biết một chút Anh Văn. Rồi nhanh chóng đề nghị một mức lương chưa bằng một nữa số tiền tôi xài cho nữa tháng: Mỗi hai tuần cô bạn của tôi rút tiền tôi kiếm được trong Paypal gửi từ Mỹ về Việt Nam $200, tương đương ba triệu đồng để xài, vị chi là sáu triệu. Ảnh trả: hai triệu rưỡi. Trong lòng như bị xỉ nhục, nhưng vì lời hứa năm xưa với bạn hiền tôi nhận luôn việc.

11 tháng 12 năm 2006 tôi vào nhận việc. Được biết sẽ báo cáo cho người sau này có biệt danh là Huỳnh hãi hùng, rồi định hướng làm một số thứ gì đó mà tôi cũng không rõ, vậy là tôi tự lấy cuốn sách lậu mới tải được để học về Regular Expression trong lúc rãnh chờ việc. Thằng bạn chăm sóc kỹ mỗi ngày, kéo tôi đi ăn để làm quen với các động nghiệp, cả nhóm của tôi và nhóm hệ thống của nó. Đi ở đường Võ Thị Sáu đối diện công viên Lê Văn Tám - chỗ nhiều tiệm bia ôm, làm tới ngày thứ tư thì sếp nó là anh Phạm Quốc Dũng kể là có mấy đứa lính của ảnh qua công ty mới tên là Viva khỉ gì đó mà bên đó vừa trả lương cao, vừa có cafe gói, mì gói tha hồ. Ảnh nói qua đó làm luôn đi, làm ở đây chi. Rồi kêu gửi ảnh CV hôm bữa nộp vô đây, ảnh nhờ lính ảnh giới thiệu cho.

Thứ 6 ngày 15 tháng 12 năm 2006, tôi gặp anh Lê Thành Trung phỏng vấn ứng tuyển cho vị trí kỹ sư phần mềm cho dự án mạng xã hội cho người Việt. Ảnh nói tôi chỉ biết bề nổi, nhưng vẫn đề nghị mức lương bốn triệu rưỡi - tức gần gấp đôi lương tôi chưa nhận một đồng. Tôi đâu có đắng đo gì để nhận mức đề nghị vẫn thấp hơn tiền xài mỗi tháng.

Thứ ba ngày 19 tháng 12 năm 2006, tôi vào Vinagame. Tưởng chừng có được cơ hội giúp cho Yobanbe không thất bại, ai ngờ lại phải thay thế một anh bên nhóm hỗ trợ kỹ thuật cho game. Thì làm luôn, có biết việc gì là việc gì đâu, công ty gọi lã cũ kia còn chưa nhận việc, nên đâu có lấy lương người ta nằng nặc trả làm chi.

Vô công ty thì cũng còn lạ nước lạ cái, thấy ở đây ai cũng vui vẻ hơn bên kia. Tuần nào cũng ăn không trái cây thì cá viên chiên, nhờ vậy mà 12 tháng tôi phục hồi luôn từ 68 lên 80kg. Trong lúc làm quen với mấy công cụ văn phòng, tôi đọc được email có một anh tên Đinh Bá Trực. Nghe quen thuộc vô cùng, đi hỏi bạn bè cho chắc tên thật super admin của GameVN, xác định đúng là ảnh. Nhắn tin ảnh ngay trên cái tool Communication của Microsoft lúc đó để làm quen lại. Chứ tôi trò chuyện đêm khuya với BM từ khi tham gia vào GameVN từ 2002 rồi, cả chị SweetKitty, rồi HungLong này nọ nữa. Rồi có mấy ngày ảnh qua họp về mấy vấn đề của trang web, nạp thẻ, cộng đồng, tìm được cơ hội chào ảnh cái. Ảnh nói ở Vinagame còn có Bunnyforever, newfriend, Lucifer,…toàn mấy anh em chinh chiến với nhau đã nhiều năm (hầu hết là trong thế giới ảo).

Vậy đó, ngồi một chỗ kiếm tiền không yên, thằng bạn chí cốt khiêng luông vô thiên đường của chính mình. Nó mới đúng cái câu khi ba tôi còn sống hay nói: con chỉ cần ngồi một mình có người mang tiền lại cho, với cái giọng của một ông Nho bói toán Tử Vi cho thằng con trai Út.

The friend who made me write a CV

The closest friend I had hauled me straight into his own heaven.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

In December 2006, I was sharing a room with a friend named Trần Hoàng Phong. I'd gotten to know him through another close friend of mine at the time, and since he'd also studied at Nguyễn Bỉnh Khiêm gifted school, we ended up rooming together when we moved up to Saigon, right in the neighborhood in front of the Chí Hòa detention center. He'd been working a few months, found it fun, said he was learning a lot, and kept nudging me to apply at his place — a tech startup called Tìm Nhanh or Kiếm Việc, something like that. Every single night he'd open up to me; some nights at 3 or 4 in the morning the two of us would be lying in the dark unable to see each other, just talking on and on.

He kept at it until I finally went "fine" just to please him: I promised him that in January I'd submit an application.

January hadn't even arrived and he was already hounding me. In my whole self-supporting life I'd never written a single CV; I strained and strained and came up with half a page of A4. Showed it to him, he cursed a few exasperated lines at me and then just rewrote the thing himself. He submitted it straight to Tìm Nhanh too. On December 8th, 2006, I went to meet the founder and CEO to ask for a job. First interview of my life, and my whole brain was overloaded — all I remember is he switched to the English of an overseas-Vietnamese after I mentioned I knew a bit of English. Then he quickly offered me a salary less than half of what I was spending every two weeks: every two weeks a girl friend of mine would withdraw $200 from my Paypal, money I'd earned, and send it home from the US — about three million VND to live on, so six million a month. He offered: two and a half million. It felt like an insult, but because of that old promise to my dear friend, I took the job.

On December 11th, 2006, I reported for work. I was told I'd be reporting to someone who would later earn the nickname Huỳnh the Terrifying, and would be set up to work on some things I didn't really understand, so I pulled up a pirated book I'd just downloaded and started learning Regular Expressions to kill time while waiting. My friend took care of me every single day, pulling me out to lunch so I'd get to know the colleagues, both my team and his systems team. We went to a spot on Võ Thị Sáu street across from Lê Văn Tám park — full of hostess bars. On my fourth day there, his boss Phạm Quốc Dũng told us some of his guys had moved to a new company called Viva something-or-other, and over there the pay was higher and there were free instant coffee packets and instant noodles you could eat all you wanted. He said, go over there, why are you wasting yourself here. And he asked me to send him the CV I'd submitted here, and got one of his guys over there to refer me.

Friday, December 15th, 2006, I met Lê Thành Trung for an interview for a software engineer position on a social network project for Vietnamese people. He said I only knew the surface, but still offered me a salary of four and a half million — almost double what I was supposed to make at Tìm Nhanh (where I hadn't yet taken a single đồng). I didn't hesitate for a moment — even that offer was still less than what I was spending every month.

Tuesday, December 19th, 2006, I started at Vinagame. I thought I was getting a shot at saving Yobanbe from failing, but instead I was told I'd be replacing some guy in the technical support group for a game. Fine, I'll do it — what did I know about what was what? And I hadn't yet taken a single đồng from the other company even though they'd insisted on paying me, so what was I supposed to do with that money anyway?

Being new at the company was strange, but I noticed everyone here seemed happier than over there. Every week we got free fruit or fried fish balls; thanks to that, in twelve months I climbed back from 68 to 80 kilos. While I was getting used to the office tools, I saw an email from a guy named Đinh Bá Trực. The name sounded awfully familiar. I asked around to confirm — yes, the real name of the GameVN super admin — it was him. I pinged him right away on Microsoft Communication (the chat tool at the time) to reconnect. I'd been chatting up late with BM ever since I joined GameVN back in 2002, and with SweetKitty, HungLong, and the rest. A few days later he came over for meetings about website issues, card-topup, community stuff, and I grabbed the chance to say hello in person. He said there were also Bunnyforever, newfriend, Lucifer over at Vinagame — guys I'd been fighting alongside for years (mostly in the virtual world).

So there it is. You sit still trying to make a living, and your closest friend just hauls you straight into his own heaven. He's the proof of what my father used to say while he was still alive, in the voice of a Confucian fortune-teller reading the stars for his youngest son: you just have to sit there by yourself, and someone will bring the money to you.

Illuminate this memory

Owl Post

Receive new memories by owl. No spam, no dark magic.

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC