Self-reflection is superpower, Self-consciousness is strength.

Thứ 6 tuần trước tôi lại ngồi bầu bạn tâm sự, lần này là với các bạn đồng nghiệp dễ thương xinh đẹp (em trai cũng đẹp). Các mẫu chuyện càng về khuya thì càng đi sâu vào tâm hồn...tôi. Đang mùa mặt trời xa Sài Gòn nên cái đầu bự của tôi hoạt động như một chiếc F1 chạy ở xứ hàn, thành ra suy nghĩ nhiều - nói nhiều. Tôi chạy hết tốc lực để đến điểm đen tối nhất của cuộc đời mình. Tôi là dạng người luôn mở cửa tâm hồn, dẫn dắt bạn bè đi vào, phần để là nơi chia sẽ, phần để tìm sự đồng cảm, phần để gắn chặt với nhau hơn. Neo thả nơi biển sâu sẽ khó kéo lên hơn biển cạn.

Câu chuyện đau khổ nhất cuộc đời này tôi đã kể không ít lần. Cùng một kịch bản, mỗi lần diễn khác nhau một chút cho nó thú vị. Chỉ mình là thú vị chứ ai, người ta nghe lại hơn một lần làm chi. Quá đau khổ. Mỗi diễn giải khác nhau tùy vào đối tượng, tâm trạng, điều kiện, hoàn cảnh, tôi nhận ra được thêm một điều. Lần kể này cho các bạn, kể xong, tôi tự nói: vừa kể xong cho mấy đứa anh hiểu rõ ràng tại sao anh đau khổ rồi, tại sao anh hận cả thế giới, tại sao tất cả mọi người đều là xấu xa.

Tại vì tôi đang tự trách bản thân mình. Cơ chế tự vệ tâm lý của tôi không muốn trách bản thân mình bằng cách cho rằng những người khác có tội còn nặng hơn mình. Có tội, một hành động diễn ra trong đầu tôi chính xác như in. Vào đúng lúc tôi ngồi trên xe tang gục đầu vào quan tài của ba tôi trên đường đi hỏa táng, tôi mở phiên tòa và tôi là thẩm phán tối cao cầm cây thiết bảng phán xét tất cả thế giới rằng tại sao một thằng như tôi sống không ra gì với ổng mà mấy người còn có thể tệ hơn được! Xử xong cả thế giới, tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Tôi đạt được trạng thái free-peace-joy mà sư phụ tôi đã từng dạy. Nó rõ đến mức tôi lập tức bốc điện thoại lên nhắn tin cho sư phụ: sư phụ ơi con đã thấy tự do, bình yên, và vui vẻ. Ba đang nằm bên cạnh.

Tôi không hiểu nó là gì. Tôi không thể tin được chỗ tôi đang ngồi đáng lẽ phải nước mắt rơi không thể cản, mà lại giải thoát hoàn toàn. Tốt. Tôi tự nhủ, mày vẫn còn tỉnh táo để biết có gì đó không ổn. Kệ. Tận hưởng cảm giác này tiếp đi, khi nào khác thì sẽ khác.

Ba ra đi, là giải thoát cho ba. Giải thoát cho con nữa, A Bà. Từ giờ con đã có thể tự do lo cho cả thiên hạ, khi con còn sức. Con đã có thể tận tâm công hiến vào điều con tin, con thương.

Cám ơn tất cả những người bạn đã nghe qua câu chuyện đau khổ nhất cuộc đời này. Lần tiếp theo Lộc kể lại, bắt đầu vẫn sẽ kịch tính như cũ, đoạn kết đã đẹp hơn rồi. Vì vậy tôi rất trân trọng những người thích nghe tôi nói, mà không bình phẩm phán xét. Vì nếu ngược lại, tôi sẽ phải lo cãi với họ về điều họ không hiểu (hiểu: một thứ vô nghĩa, không hiểu: vô nghĩa hơn là vô nghĩa) mà không có thời gian dõi theo từng chữ mình phát ra có ý nghĩa gì với bên trong bản thân mình.

Tôi thấy vui.

Self-reflection is superpower

It's the season when the sun is far from Saigon, so my big head runs like an F1 car in cold climates.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

Self-reflection is superpower, Self-consciousness is strength.

Last Friday I sat with friends confiding again, this time with lovely sweet colleagues (the younger brothers are handsome too). The stories, the deeper into the night, kept digging further into the soul… mine. It's the season when the sun is far from Saigon, so my big head runs like an F1 car in cold climates — thinking a lot, talking a lot. I drove full speed to the darkest point in my life. I'm the type who always leaves my soul's door open, leading friends in, partly for a place to share, partly to seek empathy, partly to bind us together more tightly. An anchor thrown into deep water is harder to pull up than one in shallow water.

The most painful story of my life I've told more than a few times. Same script, each telling staged a little differently for interest. Interesting for me — others, who wants to hear it more than once. Too painful. Each interpretation different depending on the audience, mood, conditions, circumstances, I recognize one more thing each time. This telling, to these friends — once I was done, I said to myself: I just finished telling you guys clearly why I suffer, why I hate the whole world, why everyone is evil.

Because I'm blaming myself. My psychological defense mechanism doesn't want to blame myself, so it says everyone else is guilty of something worse. Guilty — an act that plays out in my head exactly as it happened. Right at the moment I was sitting on the funeral car, head on my ba's casket on the way to the cremation, I opened court and was the supreme judge wielding a diamond rod, ruling on the whole world for how on earth a guy like me who lived so poorly toward him, and you lot can still be worse! Having judged the whole world, I felt immensely relieved. I'd reached the free-peace-joy state my sư phụ had taught me. It was so clear that I immediately picked up my phone and texted him: sư phụ, I've seen freedom, peace, and joy. Ba is lying next to me.

I didn't understand what it was. I couldn't believe that where I was sitting, tears should've been falling uncontrollably, and instead there was complete release. Good. I told myself, you're still clear-headed enough to know something's off. Whatever. Enjoy this feeling; when it's different, it'll be different.

Ba's passing is his release. Release for me too, A Bà. From now on I can be free to look after all of humanity, as long as I still have strength. I can wholeheartedly devote myself to what I believe in, what I love.

Thank you to everyone who has listened to the most painful story of my life. The next time Lộc tells it, the opening will still be as dramatic as before — the ending has already become more beautiful. So I deeply cherish the people who love hearing me speak without commenting or judging. Because if they did the opposite, I'd have to spend my time arguing with them about things they don't understand (to understand: meaningless; not to understand: more meaningless than meaningless), and wouldn't have time to follow each word I speak and what it means inside me.

I feel happy.

Illuminate this memory

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC