- Vì sao anh đi ra đường? Em nói giống anh đi chơi vậy? Tại sao mỗi ngày anh phải chứng minh với mấy người trong công ty? Vì sao anh vẫn lên công ty dù wfh?? Vì ở nhà chẳng làm được gì? Vì tụi nó vẫn lên công ty ko phải chỉ mình anh? Vì những người lên công ty là những người anh cần chứng minh/thể hiện với họ để có thể ở lâu dài ở đây? Vì anh vẫn còn thử việc? Vì bây giờ anh dành thời gian cho công ty thì thời gian sau khi anh cần thì công ty có thể cho anh thời gian đó?
Em xem việc anh đi làm là để làm gì? "Ở nhà với em" thì không ích kỷ? Anh đâu có muốn đi làm nữa đâu phải không? Tất cả những thời gian anh đã dành cho em khi em cần, em quên hết rồi hả?
- Anh luôn nói những câu nặng lời. Em luôn nói chuyện với anh là thấy mệt mỏi. Giờ làm sao? Từ ngày anh sinh ra đời số ngày buồn đã không ít hơn số ngày vui. Càng sống thì chỉ càng thêm vậy thôi.
- Em đang trong giai đoạn mang thai... tâm lý của em bị ảnh hưởng rất nhiều từ cơ thể... Anh cũng cố gắng nhưng anh cũng mong em cố gắng cùng anh nữa... cố gắng suy nghĩ cho con mình.
Anh vẫn thương em. Dĩ nhiên rồi, có gì mà phải bàn cãi. Anh còn gì khác ngoài em? Cuộc đời cũng có gì quan trọng hơn gia đình mình? Anh luôn quý trọng và đánh giá cao gia đình mình và gia đình của em, nhiêu đó không đủ để em mãi tin hả?
Đừng nghĩ nhìn anh vui mà nghĩ là anh không khủng hoảng... Thời gian chưa đủ lâu, không phải, nó là quá ít, để tất cả mọi thứ phai nhòa...
Yêu em.
No comments yet
Owl post is moderated and may take a moment to arrive.