Tham vọng đủ lớn, ấp ủ đủ lâu sẽ gặt hái được thành quả

Vừa đi học mẫu giáo đã được cô cho làm lớp trưởng, tính luôn 2 năm này thì cuộc đời đi học mình làm thêm 8 năm phổ thông là 10 năm làm lớp trưởng.

Lớp 8 bị sa thải giữa nhiệm kỳ vì trốn học 1 buổi duy nhất trong 12 năm đi học. Lớp 10-11-12 từ trường làng lên trường chuyên, học chỉ mơ không đội sổ chứ không dám nghĩ lãnh đạo lớp. Vẫn luôn tham vọng có ngày nào đó mình lấy lại vai trò lãnh đạo cao nhất của một nhóm đông thành viên.

Quan sát cách hoạt động của thằng lớp trưởng, thấy không chỉ nhân cách mà khả năng lãnh đạo cũng tào lao luôn. Các bạn khác bị sức ảnh hưởng từ ba má nó và các thầy cô khác, khó nhận ra hoặc thấy cũng không làm gì khác. Không tìm được cơ hội lật đổ, thôi thì cho nó biết mày giỏi tất cả môn học nhưng Anh Văn tao chỉ đua với đứa giỏi nhất lớp là phó học tập, chưa tới lượt mày, còn ứng xử với bạn bè thì tao đã có kĩ năng cao từ mẫu giáo rồi. Tao cũng không cho mày cơ hội nói xấu tao, cái gì mày làm không tốt tao cũng không làm, không khéo bị coi là lạm quyền, vượt trách nhiệm. Với đứa con thầy chức to, cô dạy giỏi, không ai xem hành động của tao có chủ đích tốt. Tao chỉ làm cho mọi người những thứ mày không làm. Quá nhiều thứ, mày chỉ biết có lợi cho lớp mình mà đạp lớp khác, có lợi cho thầy cô, có lợi cho trường, có lợi cho mày. Tao biết cách tạo giá trị cho từng người, cho lớp mình, cho lớp kế bên, cho từng thầy cô và trường.

Tao tổ chức sinh nhật cho lớp theo tháng hoặc 1 nhóm tháng gần nhau. Kêu gọi mọi người đóng góp, tuỳ khả năng. Tổ chức 8/3 cho các bạn gái. Làm xong mới biết tháng 10 có nhiều sinh nhật nhất, tính ngược lại 9 tháng “À! Thì người ta nói ra giêng anh cưới em mà!” Ngày xưa hết mùa lúa thu đông, ông bà vác gạo qua xin cưới cho con trai.

Học xong lớp 12, xem coi chuyện gì xảy ra. Tôi không muốn nghỉ học, cũng không biết làm sao giữ quan hệ lâu dài. Mỗi năm bạn bè tụ tập, thêm một năm, ít hơn 1 bạn, ít hơn 1 lần gặp. Đến gia đình riêng, có khi chỉ có 3 thằng ngồi nhậu, có lúc có người này, có lúc có người kia, khó mà đủ hết. Mày xuất hiện đúng một lần với người con gái tao đã đơn phương yêu từ lớp 11 đến hết năm đầu sau 12 là hết thảy 3 năm. May là mày không xuất hiện nữa, chứ mày mà đi thường xuyên thì chắc tao không còn bạn cấp 3 nào. 

Gần 20 năm sau, 1 năm 1 lần được vài mống. Hỏi thăm đứa này đứa kia đang ở đâu, từ khi ra trường chưa gặp được, năm nào cũng cộng thêm 1 năm vào số năm chưa gặp thằng này, con nhỏ kia…mình cũng muốn gặp nữa, cũng cộng mỗi lần gặp một năm vào số năm chưa gặp bạn này bạn kia… Một ngày nọ bảo lòng nhất định phải sửa tất cả số đó thành 0 mới được!!!

Còn cơ hội nào bằng cái ngày chỉ diễn ra một lần trong đời mình: cưới vợ. Đẩy mấy bạn vào cái thế khó từ chối. Không phải chỉ gặp trong đám cưới, lấy lý do để kêu nó xuất hiện là chính.

Làm được vài năm, mấy bạn trao cho thêm chức văn thể mỹ với trách nhiệm kêu gọi mọi người nhậu. Chức nào cũng nhận, tên nó là gì cũng được, kết quả nào giá trị là làm hết. Cho cái gì cũng là sự công nhận.

Làm tốt hơn nữa, mỗi năm thêm một vài bạn. Gặp nhau hỏi là bữa giờ sao mạy, không còn câu 5 năm hay 20 năm hay từ khi ra trường tới giờ tao mới gặp mày đó. (Đứa nào năm nay không đi thì nhận trách nhiệm năm sau cho tao).

Tới năm nay các bạn mới cho phép lên chức Lớp Trưởng, trả lại luôn 1 lần 24 năm. Không có tính 10, 11, 12 nha, mấy năm đó không phải của tao.

Cảm xúc mãn nguyện (satisfaction/fulfillment/accomplishment) nó tràn đầy cho cả 42 năm. Vui từ tối qua còn lâng lâng, thành tựu này mang theo cả cuộc đời được rồi. Muốn mang theo mãi thì các năm sau phải làm tốt hơn nữa.

Tao tham vọng phụng sự bạn bè, tao không sợ điều thị phi nào hết. Quân tử trà thù mười năm chưa muộn, 23 năm mới xong.

Quân tử trà thù mười năm chưa muộn

Tao tham vọng phụng sự bạn bè, tao không sợ điều thị phi nào hết.

Viết Bằng Ngòi Bút Viết hoàn toàn bằng tay người. Không AI, không phép thuật — chỉ có suy nghĩ nguyên bản.
Read the Conjured Translation →

Tham vọng đủ lớn, ấp ủ đủ lâu sẽ gặt hái được thành quả

Vừa đi học mẫu giáo đã được cô cho làm lớp trưởng, tính luôn 2 năm này thì cuộc đời đi học mình làm thêm 8 năm phổ thông là 10 năm làm lớp trưởng.

Lớp 8 bị sa thải giữa nhiệm kỳ vì trốn học 1 buổi duy nhất trong 12 năm đi học. Lớp 10-11-12 từ trường làng lên trường chuyên, học chỉ mơ không đội sổ chứ không dám nghĩ lãnh đạo lớp. Vẫn luôn tham vọng có ngày nào đó mình lấy lại vai trò lãnh đạo cao nhất của một nhóm đông thành viên.

Quan sát cách hoạt động của thằng lớp trưởng, thấy không chỉ nhân cách mà khả năng lãnh đạo cũng tào lao luôn. Các bạn khác bị sức ảnh hưởng từ ba má nó và các thầy cô khác, khó nhận ra hoặc thấy cũng không làm gì khác. Không tìm được cơ hội lật đổ, thôi thì cho nó biết mày giỏi tất cả môn học nhưng Anh Văn tao chỉ đua với đứa giỏi nhất lớp là phó học tập, chưa tới lượt mày, còn ứng xử với bạn bè thì tao đã có kĩ năng cao từ mẫu giáo rồi. Tao cũng không cho mày cơ hội nói xấu tao, cái gì mày làm không tốt tao cũng không làm, không khéo bị coi là lạm quyền, vượt trách nhiệm. Với đứa con thầy chức to, cô dạy giỏi, không ai xem hành động của tao có chủ đích tốt. Tao chỉ làm cho mọi người những thứ mày không làm. Quá nhiều thứ, mày chỉ biết có lợi cho lớp mình mà đạp lớp khác, có lợi cho thầy cô, có lợi cho trường, có lợi cho mày. Tao biết cách tạo giá trị cho từng người, cho lớp mình, cho lớp kế bên, cho từng thầy cô và trường.

Tao tổ chức sinh nhật cho lớp theo tháng hoặc 1 nhóm tháng gần nhau. Kêu gọi mọi người đóng góp, tuỳ khả năng. Tổ chức 8/3 cho các bạn gái. Làm xong mới biết tháng 10 có nhiều sinh nhật nhất, tính ngược lại 9 tháng “À! Thì người ta nói ra giêng anh cưới em mà!” Ngày xưa hết mùa lúa thu đông, ông bà vác gạo qua xin cưới cho con trai.

Học xong lớp 12, xem coi chuyện gì xảy ra. Tôi không muốn nghỉ học, cũng không biết làm sao giữ quan hệ lâu dài. Mỗi năm bạn bè tụ tập, thêm một năm, ít hơn 1 bạn, ít hơn 1 lần gặp. Đến gia đình riêng, có khi chỉ có 3 thằng ngồi nhậu, có lúc có người này, có lúc có người kia, khó mà đủ hết. Mày xuất hiện đúng một lần với người con gái tao đã đơn phương yêu từ lớp 11 đến hết năm đầu sau 12 là hết thảy 3 năm. May là mày không xuất hiện nữa, chứ mày mà đi thường xuyên thì chắc tao không còn bạn cấp 3 nào.

Gần 20 năm sau, 1 năm 1 lần được vài mống. Hỏi thăm đứa này đứa kia đang ở đâu, từ khi ra trường chưa gặp được, năm nào cũng cộng thêm 1 năm vào số năm chưa gặp thằng này, con nhỏ kia…mình cũng muốn gặp nữa, cũng cộng mỗi lần gặp một năm vào số năm chưa gặp bạn này bạn kia… Một ngày nọ bảo lòng nhất định phải sửa tất cả số đó thành 0 mới được!!!

Còn cơ hội nào bằng cái ngày chỉ diễn ra một lần trong đời mình: cưới vợ. Đẩy mấy bạn vào cái thế khó từ chối. Không phải chỉ gặp trong đám cưới, lấy lý do để kêu nó xuất hiện là chính.

Làm được vài năm, mấy bạn trao cho thêm chức văn thể mỹ với trách nhiệm kêu gọi mọi người nhậu. Chức nào cũng nhận, tên nó là gì cũng được, kết quả nào giá trị là làm hết. Cho cái gì cũng là sự công nhận.

Làm tốt hơn nữa, mỗi năm thêm một vài bạn. Gặp nhau hỏi là bữa giờ sao mạy, không còn câu 5 năm hay 20 năm hay từ khi ra trường tới giờ tao mới gặp mày đó. (Đứa nào năm nay không đi thì nhận trách nhiệm năm sau cho tao).

Tới năm nay các bạn mới cho phép lên chức Lớp Trưởng, trả lại luôn 1 lần 24 năm. Không có tính 10, 11, 12 nha, mấy năm đó không phải của tao.

Cảm xúc mãn nguyện (satisfaction/fulfillment/accomplishment) nó tràn đầy cho cả 42 năm. Vui từ tối qua còn lâng lâng, thành tựu này mang theo cả cuộc đời được rồi. Muốn mang theo mãi thì các năm sau phải làm tốt hơn nữa.

Tao tham vọng phụng sự bạn bè, tao không sợ điều thị phi nào hết. Quân tử trà thù mười năm chưa muộn, 23 năm mới xong.

Thắp sáng ký ức này

Cú Bưu Điện

Nhận ký ức mới qua email. Không spam, không phép thuật đen.

No comments yet

Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.

Phù phép bởi CC