2026 này là tròn 20 năm tuổi của chiếc xe Future Neo má mua để cấp hành trang đi làm. Ừ thì đi làm cho chục công ty (Papaya đúng thứ mười) cũng 20 năm rồi đó. Từ công ty đầu tiên là Tìm Nhanh đến nay, chiến mã đã quá một trăm ba mươi nghìn cây số. Thương rồi giận cũng không ít lần, có mới nới cũ rồi có cũ nới luôn cái ít cũ cũng có. Vậy mà cũng quay lại với món quà má cho, sao bỏ được. Không bỏ được, phải thương. Thương để còn giữ lại cho thằng con trai, đứa cháu nội cháu ngoại, đứa nào ngoan biết thương nó ông mới giao nhen.
Lòng nói tiếng thương, lời yêu, chứ tui bỏ nó lăn lốc ngoài đường mưa gió. Thì tao với mày cùng trãi nắng mưa tận biên giới, có sao đâu mấy chuyện ông trời này.
Có cái chìa khoá cắm vô nó cũng không muốn mở ra. Ngựa không cương như người không chí hướng, xe không khoá dắt bộ thấy mẹ. Nhìn thì như thằng làm biếng nhớt thây, có cái chìa khoá cũng không lấy vô nổi. Nó như thằng ngu ngơ, không nhớ mỗi chuyện rút chìa đem cất. Cất kĩ quá tìm hoài không ra, ngựa mất luôn cương.
Cương phải luôn ở bên ngựa, cần ra trận là nổ máy chạy đi ngay. Sáng nào cũng ra trận đánh giặc, cương nằm sẵn nhảy lên là chiến. Ngày nào cũng đánh ngàn giặc.
Vậy mà thấm thoát hai thập niên ngựa vẫn khoẻ, cương vẫn còn, tướng vẫn đánh mỗi ngày thêm một giặc. Không có cái tình làng nghĩa xóm, ngựa cũng không còn nói chi cương. Không có mấy anh bảo vệ canh xe như giữ ngựa chiến, thì nhìn cái cương mấy ảnh cũng đem cất giùm. Mày đừng có rút chìa khoá ra, ảnh lúc nào cũng để vậy đó, tao giữ giùm ảnh hai ba lần, ảnh cũng cấm đó. Nhiều khi tao thấy ảnh chạy xe vô bãi như đi đánh giặt, đùng đùng nhảy ba bước lên tới lầu hai, nên không kịp rút chìa khoá.
Văn hoá là những gì diễn ra sau lưng mình, khi không có mình ở đó. Như anh ra trận mạc, ở nhà em nuôi mái ấm chờ. Như bà trông cháu, như ông ngoại trông cây, như cô dì cho áo mới. Tết về là có hoa đào hoa mai, có nồi thịt kho trứng, hạt dưa.
Có tình thương.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.