Ngày hôm qua, đọc đoạn của chú Ngọc viết về đi du lịch một mình cảm thấy chú viết hay. Nhưng trong lòng vẫn thấy có gì đó.

Năm 2015 mình quyết định đi một mình từ Nha Trang ra Hà Nội. Vốn không phải là một người có kế hoạch tốt nên nếu theo chú Ngọc viết thì mình cũng chả dũng cảm gì. Không lo lắng thì không sợ hãi. Không sợ gì thì cần gì dũng cảm. Vậy là mình đi.

Đi xong mới thấy mình dũng cảm. Dũng cảm một mình. Không điện thoại, không internet. Lúc đó mình thật sự một mình.

Trong một thời đại mà con người ta luôn kết nối thì sự không kết nối trở nên cần thiết. Luôn kết nối tạo nên ảo giác lúc nào cũng có người bên cạnh. Có người bên cạnh là tốt, dành thời gian cho mình cũng có ý nghĩa. Người ta nói thời gian là tiền bạc, vì nếu dành thời gian đi chơi để kiếm tiền ắt sẽ sinh ra tiền. Thời gian là tri thức, vì nếu không kiếm tiền mà dành thời gian để học ắt sẽ học thêm nhiều điều. Thời gian là tình cảm, vì nếu không học không kiếm tiền thì có nhiều thời gian để cho yêu thương. Người ta hay nói hãy giành nhiều thời gian cho những người mình yêu thương.

Chuyến đi năm đó lần đầu tiên mình đi xa một mình. Lần đầu tiên mình dành thời gian yêu thương bản thân mình. Cũng giống như khi giành nhiều thời gian cho một người nào đó, mình hiểu người đó hơn. Mình cũng đã hiểu mình hơn.

Hãy dũng cảm đi một mình, dũng cảm để yêu thương. Vì thời gian của mỗi người là hữu hạn.

Brave enough to travel alone

In 2015 I went solo from Nha Trang to Hanoi. No phone, no internet. The first time I spent time loving myself.

Conjured Translation Translated from Vietnamese by Claude. Original thoughts are entirely the author's.
Đọc Bản Gốc →

Yesterday I read a piece by Mr. Ngoc about traveling alone and thought it was well written. But something about it didn't sit right with me.

In 2015 I decided to go solo from Nha Trang up to Hanoi. I've never been much of a planner, so by Mr. Ngoc's framing I wasn't being brave at all. No worry means no fear. No fear means no bravery needed. So off I went.

Only after finishing the trip did I see I had been brave. Brave alone. No phone, no internet. In that moment I was truly by myself.

In an era where people are always connected, being disconnected becomes necessary. Constant connection creates the illusion that someone is always beside you. Having people beside you is good; spending time on yourself is meaningful too. They say time is money, because if you spend it working instead of playing, money follows. Time is knowledge, because if you spend it studying instead of earning, you learn more. Time is affection, because if you aren't studying or earning, you have more of it to give in love. People often say, spend a lot of time with the ones you love.

That trip was the first time I ever went far on my own. The first time I spent time loving myself. Just like when you spend lots of time with someone else and understand them better, I came to understand myself better too.

Be brave enough to go alone, be brave enough to love. Because each of us has only so much time.

Illuminate this memory

Owl Post

Receive new memories by owl. No spam, no dark magic.

No comments yet

Owl post is moderated and may take a moment to arrive.

Phù phép bởi CC