Tự do hay quản lý?
Ngồi nhậu với mấy ông bạn già lúc não cũng tranh cãi quyết liệt mới vui bù những lúc khác một người nói người kia ậm ừ: Dạ dạ anh nói sai tận sao hoả mà em cũng không muốn cãi lại đâu.
Toàn đầu bạc U50 nên ai cũng có một vài mụn con trừ người không muốn có con nên chủ đề sôi nổi nhì rõ ràng là chuyện con cái! Sôi nổi nhất luôn là phần mềm nhưng do tôi luôn thắng nên không cần kể ở đây. Chuyện là quản lý dạy dỗ con như thế nào trong thời đại công nghệ thông tin “mới quá so với mấy ông già”? Chứ có mới gì đâu? ChatGPT, Tiktok, Pornhub, Youtube, con mẹ gì đó sẽ ra đời ngày mai, quản lý những thứ này sao giờ?
Tôi đéo biết! Là vì con tôi mới hai tuổi tôi biết mẹ gì mà nói! Nó mới hai tuổi biết mẹ gì mà lo! Nên tôi thích nghe mấy anh con chưa 18 tuổi tranh luận.
Tôi không biết gì. Nhưng tôi biết một vài câu chuyện thế này:
Ba tôi dạy lớn lên con muốn cầm chổi quét rác, cầm tờ vé số, cầm xô múc cát phụ hồ, hay cầm viết ký tên? Con hãy liệu mà sống chứ không thì cầm tô mà ăn xin! Cuối cùng viết tôi cũng không thèm cầm, tôi cầm bàn phím ảo!
Má tôi buôn bán ở ven sông, tối đi sớm sáng về muộn. Năm 2003 xin bả hai ngàn đô la Mỹ đi học hai năm môn lập trình viên. Bả nói: tao cũng không biết đó là gì, tao trùm chợ Vĩnh Long (chợ không nhỏ) mà hỏi ai cũng không biết môn đó là gì. Thôi thì má cho con đi học đại chứ biết sao giờ! Hết 2004 tôi đã kiếm đủ tiền bù lại tiền học dị chi là 6 cây vàng ngày đó!
Tôi không biết cuộc sống của mấy bạn ra sao, chứ tôi luôn phải tự sống. Không có gì ăn phải kiếm cơm nguội đi xin nước mưa chan vô mà ăn. Không phải vì nhà không có gì mà chẳng qua tôi không biết nấu gì hết. Thế là phát hiện ra nước mưa ngon quá xá khi chan thêm nước tương! Học cấp 2 đế cấp 3 tôi tự học không ai kèm cặp, tha hồ đi chơi điện tử. Ba, má, chị biết khỉ gì về điện tử mà cản. Có cản cũng không cản được. Tôi chỉ cần học giỏi một chút là được tự do “đi học thêm” ngay.
“Nhưng mà mày không quản nó hư!” Đúng! Hư vô cùng. Cắp tiền, trốn học thêm, ngủ công viên, thi rớt đại học, đá gà, đánh bài, nhậu nhẹt, bia ôm, gái gú, hút chích. Tôi chơi đủ hết!
Nhưng vì sao đứa con út như tôi lại luôn thành công hơn anh chị nó? Vì ba má tôi bận quản lý kèm cặp hai anh chị tôi! Hai đứa bây phải như vầy, phải như kia, phải làm, phải học, phải phải phải. Tôi phải mặc quần áo cũ của ông anh, sách cũ của ông anh, giấy còn thừa của ông anh! Tôi không có nhiều tài nguyên cho riêng tôi. Tôi luôn phải tranh dành sự chú ý của ba má cho nên cơ hội để tôi trở thanh hư hỏng vì entitlements (éo biết dịch là gì, tạm gọi là “tự xem mặc nhiên là tao được vậy”) là không có vì anh chị em của tôi sẽ cho tôi một trận! Và tôi đã bị cho rất nhiều trận vì được ba má cưng chiều hơn. Ông anh ba đã từng kê dao lên cổ vì tôi…không rửa chén. Bà chị thì đánh đập không thương tiếc và cho tôi cơ hội ngủ ở nhà bảo tàng mà mém nữa bị bê đê đút đít! Hoặc miệng, ai biết nó sẽ làm gì?
Thế lý nào một đứa thành công và khôn ngoan lại là được sự kèm cặp của ba má nó nếu ba má nó còn sống. Những đứa bạn tôi như DJ bị mẹ bỏ lăn lóc ngoài đường (thật ra là nhà sách) giờ sắp thành công dân của thế giới so với ông anh đụng tay vào đâu là thành bại đó. Như Violet ba mất trước 18t thành nữ tướng trong nhà ngoài phố. Như thằng CEO bị anh hai đánh cho ra bã (thua tôi tí) giờ hiền lành tốt bụng chả đánh được ai.
Không tin lời tôi thì hãy tin lời cái ông nội Jordan Peterson nói về điều này https://youtu.be/Zl7h7fOSsPE?si=vXVi9fPPEq3_d0xU&t=03m45s.
Nếu mấy anh đề cao do tôi tự học giỏi và may mắn thì tôi cũng rất cảm kích. Nhưng mà may mắn chỉ đến với người luôn sẵn sàng chớp lấy thời cơ. Thằng đói khổ - khát nước phải múc nướng mương uống để không chết - như tôi thì tôi chớp lấy tất cả may mắn!
Nhưng mà cũng phải dạy tụi nhỏ chứ! Đúng! Mà dạy nha chứ không phải lại gần cây quạt máy là sợ đứt tay không cho lại gần.
Vậy dạy gì?
Ba tôi dạy tôi làm người:
Chọn bạn mà chơi.
Không bạn bè nào hơn anh em ruột thịt.
Phải biết chữ nghĩa mới nên người.
Nghèo cũng không bao giờ được làm ăn mày.
Giúp người khác chưa chắc người ta nghĩ mình tốt.
Sung sướng có người mang đồ cho ăn không phải làm gì. Nhưng vẫn phải nhai.
Lâu lâu nhớ uống nước mát nhe con.
Tết nhớ về thắp nhang bàn thờ tổ tiên dòng họ.
Không ở gần, không phải chuyện của mình thì mình có nói cũng không được.
Phải biết yêu động vật, nhưng yêu chim không phải là bắt chim về chuồng của mình. Nếu có bắt phải chăm cho thật tốt không để chim chết đói.
Đi thưa về chào.
Chuyên tâm vào công việc, việc gì cũng chuyên tâm.
Hãy như Quan Công!
Một chữ thật, không chữ xạo!
Thẳng thắn có thể giết chết con.
Sống phải biết những người xung quanh.
Ba dạy tôi nhiều lắm, vài câu vậy đó. Nhớ mãi suốt đời làm theo. Chứ để ổng còn sống rồi biết tôi huyên thiên trên cái Facebook xàm xí này thì tôi đã bị đòn nhừ tử.
Có khi được vậy tôi đã đỡ phải viết!
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.