04/05/2021 là ngày đầu tiên tôi đi làm ở Papaya. Gặp gỡ trao đổi chục bận với Hùng Co-founder mới chịu nhận nhau. Hùng kêu là sáng thứ ba anh gặp gỡ dàn quản lý của công ty để làm quen trước khi vào công ty. Có chị Trâm Hoàng là COO, anh Khải là head of product, chị Hương là head of claim, Trâm là sale. Có 1 lịch được book 1 tiếng với 1 người tên là Thùy Hương ở Starbucks Gold View. Sáng tôi lại được thông tin là gặp ở Phúc Long Gold View. Lòng chút bối rối với nhiều thông tin trái ngược, trong cảm xúc tràn trề năng lượng lần thứ ba được tham gia startup: không sao, tôi thích trà Mỹ và trà Đại Việt như nhau.
Uống Phúc Long xong, tôi lại phải chạy qua làm ly Hot Greentea Latte Venti quen thuộc bên Starbucks! Vẫn còn 1 người đợi bên này mà có vẻ là chị head of claim. Chắc chắn rồi, công ty làm về giải quyết bồi thường thì người xây dựng công nghệ cần có mối quan hệ mật thiết với trường phòng bồi thường. (Tôi nói dóc đó, bây giờ mới biết điều này chứ ngày đó biết bồi thường là khỉ gì).
Chị có máy tóc dài muối tiêu, khuôn mặt thật phúc hậu trong bộ trang phục vãi với áo khoác ngoài nhớ không lầm là màu nâu, tay mang bên mình muốn cuốn sổ mà tôi không rõ là có gì cho tôi xem. Chị hỏi thăm làm quen, bắt đầu câu chuyện về tiểu sử của bản thân tôi. Bữa giờ kể với thằng kia hết cả cuộc đời mình, kể lại bằng cách khác cho thú vị. Bỗng mạch tâm sự dẫn dắt đến những người bạn, những người bạn tôi mới quen mấy năm nay nhờ thú chơi cá cảnh, những người bạn quen từ lớp chồi nay vẫn gọi nhau một tiếng thân thương. Tôi nhiều bạn lắm, khắp năm châu bốn bể, toàn bạn bè thương tôi như thể thương thân. Tôi tự hào khoe về cách tôi bạn. Tôi là người gặp ai cũng muốn làm quen, là người mà nếu ai muốn làm quen thì mừng rỡ chào đón. Có lẽ do tuổi nhỏ hay ở nhà một mình, động lực thoát cô đơn giúp mình vui vẻ với mọi người. Tôi bạn ai cũng muốn cho tất cả những gì mình có, và tìm thêm những gì bạn thích để cho. Có thể chỉ là cành hoa, một ngọn cỏ đá gà, hay một trang giấy trắng làm bài kiểm tra. Hoặc nữa trái lê chín ngọt, một ly nước mía, một bịch ya ua, nữa cây đèn cầy chơi trung thu, vài ba viên pháo nhặt được mùa Tết...Ba má nghèo không có gì, lụm ngoài đường viên đá, cũng có thể cho nhau cầm chơi lướt mặt nước. Ba má thoát nghèo, mua hết tụi bây mỗi thằng một cây kem.
Cho không sợ mất, tôi khoe tiếp. Sợ mất không cho lại bị mất. Sao tránh được mất. Tới năm lớp 9, có 2 đứa bạn cùng lớp tên là Trần Quốc Việt và Nguyễn Hồng Phươc hay đến nhà vừa học vừa chơi, túi nó ăn cắp của má tôi nhiều triệu tiền, đủ để mua nhà cửa và gửi tiết kiệm. Không muốn tính sổ, chỉ muốn ghi nhớ đó là năm 1998-1999. Lỗi cũng là do tôi dẫn bạn xấu về nhà, lỗi lớn nhất là do tôi tìm được chìa khóa mở tủ tiền của má lấy tiền đi chơi điện tử. Lỗi không phải là do ba tôi bảo anh tôi kêu thợ chìa khóa đến nhà mở tủ làm chìa. Chỉ là lỗi của mình tôi. Má bắt tận tay một ngày tôi mở tủ, bả sụp đổ muốn tự tử luôn. Tôi khóc cùng má, bảo con không dám vậy nữa, má tha cho con đi nha má. Rồi quăng cái chìa khóa tội lỗi vào bồn cầu. Lúc sau bạn thanh mai trúc mã của tôi là Ngọc mới kể là Việt cầm tiền về đưa bạn giữ dùm, vì quá nhiều - gia đình không giữ hết nổi. Tôi buồn quá, bạn trai của Ngọc mới tức rồi nói: mày chỉ cần nói một tiếng tao chém nó cho nó tởn. Tôi nói thôi, kệ nó đi Út ơi. Tao chỉ cần cả đời không trách nó, cả cấp ba không nhìn mặt nó là nhiều hơn bao nhiêu nhát dao.
Tôi quay sang kể chị Hương, sau đó em rất nhiều suy nghĩ. Không biết nên cho hay nên giữ. Em không có muốn giữ lại cho mình. Nhưng mà không dám cho ai vô nhà nữa. Mà cho thì cho ai bây giờ? Em quyết định là cho tiếp chị ơi. Nhỡ em nghĩ người ta xấu, em không cho người ta, cuối cùng người ta không xấu thì em thấy có lỗi lắm. Như câu chuyện về nạn ăn xin ở Sài Gòn, hay giàn cảnh cứ trời mua là đi đường Pastuer sẽ thấy em bé cầm bọc vé số khóc bù lu bù loa. Thì cũng có người này làm nghề ăn xin kiếm sống, còn người kia thì kiếm sống nhờ nghề ăn xin mà. Thì nghĩ thử nếu thu nhập đó là để trả cho ông bà nào đứng sau, thì thu 10 đồng cho mấy ổng bả tụi nó cũng được 1 đồng để ăn cơm. Tụi nó mà không kiếm được đồng nào cho ổng bả, cơm thiêu chan nước lã có khi còn không có để ăn. Cho hết đi, biết khi nào nhận được gì. Cho một ít mới có đứa bạn kể cho nghe thằng kia ăn cắp tiền của nhà ông xây nhà mua đất. Hay chí ít là giờ còn gặp nhau uống ly Cafe ngồi tới 12h khuya không muốn về. Chủ đích trong hành động cho của em còn là phải cho thật nhiều để người ta khi nghĩ đến việc làm điều gì xấu với em cũng tự nghĩ là không đáng: nó tốt vậy không lẽ mình hại nó.
Interesting. Chị nói. Vừa ghi ghi chép chép. "Hôm nay chị mới thấy một góc nhìn này về bạn và cho". Tò mò không biết tên tôi đứng cạnh tính từ nào trong quyển sổ sọc màu vàng gián của chị, mãi mê kể tiếp mấy con cá đẻ chỉ để cho mấy năm nay. Cho nhiều tới nghiện chăm cá bột, đẻ được cá hiếm thành thạo lúc nào không hay.
Ánh sáng phát ra từ mắt chị, tôi nhớ mãi. Trong lòng cảm thấy rất vui vì sắp được làm việc cùng chị. Nào ngờ chờ chị hoài mỗi ngày không thấy ở văn phòng, hỏi thằng kia mới biết chị là ai. Trời thần thiên địa! Sao mày không nói anh biết trước! Vậy là bữa đó anh chém gió thành bão trước mặt cựu COO của FWD à! thật là cả gan, ngạo mạn, không biết trời đất!
Nhớ lại còn sợ nỗi ngông cuồng của thằng Lộc.
Rồi sao này mới biết chị không phải COO, mà là CTOO. Một người thật sự giỏi. Nghe cái title tôi thật sự ngưỡng mộ. Một chữ trong đó tôi còn chưa bao giờ được, nói chi cả bốn. Nghĩ CTOO là exceptional, trách nhiệm đôi này mấy ai gánh nổi tròn vai. Rồi anh lên thay thế chị Hương cũng CTOO, nghĩ thêm một người exceptional, mãi cho đến khi gặp một anh mà giờ đang cung cấp dịch vụ cho ảnh cũng là chuyên gia CTOO thì mới biết đây là cái norm của ngành. Thì mới phân tích được cách giao trách nhiệm đôi này là rất hợp lý cho tổ chức. Tôi chỉ hiểu được mấy cái title và trách nhiệm này sau khi làm CTOO được hơn 1 năm.
Sáng sớm đi làm gặp chị như thánh nhân. Gặp một lần chưa được hội ngộ, mãi mong ngày diện kiến được chị lần hai trong đời. Sau này chỉ có cơ hội học từ chị nhờ những lời trích lại của thằng kia. Nghe nó kể những lời chị dạy, hút một hơi thuốc nhìn lên trời ngẫm nghĩ. Con gặp bụt được một lần thật diễm phúc.
————————————
Bức thư gửi thầy, muốn gửi vào ngày 4/5/2026. Bỗng hôm qua kể cho thầy khác nghe một phần của câu chuyện này, thấy trong lòng bình an thêm bội phần, thấy muốn gửi ngay, nhân dịp Tết về ghé thăm ông bà cha mẹ.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.