Đứa bé vẫn sống
Tôi được thụ thai tháng 6 năm 1983, nên đặt tên Lộc. Dì tôi mang thai người con mà sau này đặt tên là 10 ù. Quy tắc thứ tự của người miền Tây không có thứ nhất, 10 ù là đứa con thứ 9 của Dì, tôi trong bụng má là đứa con thứ 3. Ba má tôi nhìn cảnh cùng cực của Dì hiểu ra con đông không vượt khó nổi: mình nuôi nó không nổi đâu em. Má Hai của tôi (cháu của bà ngoại), ắt hẳn là người thông thái nhất gia đình lúc đó, nghe chuyện mang bầu đứa thứ 3 cũng khuyên hai con nên suy nghĩ cho thấu đáu: đẻ nuôi không nổi (con trai con gái có đủ), phá thai không dễ, không giết phải nuôi cho thật tốt.
Con đường đi đến quyết định không giết tôi, ổng bả phải trải qua nhiều thử thách. Anh 3 tôi sinh năm 1979, nếu nói vợ chồng ngủ với nhau 4 năm mới vở kế hoạch thì không phải không thể, nhưng tôi tin phải hối hận nhiều mới đi đến không làm nữa. Vậy mà vẫn làm, vấn uống thuốc. Một hay nhiều lần trước uống nhiều lần mới đạt được mục tiêu. Lần này đã đắng đo, đã do dự, đã nghĩ về ân hận thêm một lần. Bả phải dừng thôi. Ổng cũng cản. Nếu làm việc này tiếp, làm đến bao giờ? Làm đủ nhiều, sống tiếp quảng đời còn lại ân hận đến bao giờ?
Tôi được tiêm vào não sự dằn vặt từng giây, nổi sợ ban ngày, những giấc mơ chết chóc mỗi đêm, cái chết, tâm lý độc ác, sự mưu đồ: giữ nó lại, cả đời nó không được biết. Giấu cái ác cả đời, ác cả đời. Nếm toàn vị đắng, tôi vẫn thấy được vị ngọt vài khoảnh khắc khi lòng nhân từ lên tiếng, đắng quá được một ít ngọt vui đến khác người. Tụng kinh niệm phật, tìm ra lòng tư bi trong lòng sâu thẩm, tìm được một ít, lạy lục van xin ban thêm cho con. Ánh sáng này sẽ giúp con quay đầu.
Tôi được sinh ra. Cám ơn ba mẹ đã ban cho con sự sống này. Con được Lộc.
Không giết, phải nuôi.
Phải xem là Lộc trời cho.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.