Hơn 22 năm viết chữ kiếm sống trên phần mềm, viết chữ nào ra cũng thấy khó quá. Hồi 16 tuổi mới tập tành viết các chữ đầu tiên trong Pascal thấy nặng nề vô cùng, 42 tuổi viết chữ thứ hai ba triệu gì đó thấy ít nặng hơn. Sao cái nghề kỹ sư này lại phải giỏi ngôn ngữ? Đụng vô cái gì cũng phải đặt tên, con chó con nhà hàng xóm cho mang về đặt tên thì thích thú lắm, để yêu thường chăm sóc nó. Cái máy vô tri vô giác đã đành, mấy cái dòng chữ thụt ra thụt vô với hàng trăm ám hiệu phải nhớ, lại phải đặt tên cho nó. Còn hơn cô giáo bắt viết ngay hàng thẳng lối, nắn nót từng dấu, vì chỉ cần thiếu một dấu chấm dấu phẩy, đào bới cả tháng không hiểu tại sao, khách hàng có tiền không lấy được để chữa bệnh lần tiếp theo…

Tôi không hiểu nổi tại sao phải cực khổ như vậy mới làm được một thứ quan trong như là phần mềm, là các công cụ giúp người. Không cần làm có được không?  Chưa được. Tìm cách dễ nhất để làm ra sản phẩm tốt nhất.

Cái nghề này làm cho tụi tui lâu ngày trở thành kỹ sư vô cảm, hay bực bội cáo gắt, nặng hơn là khi có thêm chút tự ái. Tôi nỗ lực lắm mới viết ra được các từ ngữ cho cái máy này, mấy người yêu đơn phương tưởng hay hả, thử yêu cái máy đi! Chưa nói phải yêu cái khô khan của mấy anh đi trước để lại nhen, gọi luôn là hốt shit. Thành ra tôi hay nói vui là: nó lại vô chế độ Chí Phèo, vừa viết vừa chửi. Thôi cũng được, Chí Phèo chửi dữ lắm, rồi hắn cũng yêu nhiều. Hắn sẽ yêu khi hắn hiểu cái máy này chỉ là công cụ để mang tình yêu đến cho một đối tượng là một người khác dùng.

Khó lắm để nhìn thấy ẩn ý đằng sau hành động đẹp và không đẹp.

Hôm qua vậy thôi, nay đã khác rồi.

Cái tính kêu ngạo, cái tôi to như bánh xe bò, cái sự không trung thành, cái lòng tham của các đồng nghiệp viết chữ kiếm ăn của tôi đã hết đất dụng võ. Không phải tôi không chờ ngày này. Ngày mà những người viết phần mềm bị đẩy vô tình thế của bác xe ôm lừa tôi, một học sinh tỉnh lên thăm mẹ bệnh nặng, để lấy mười ngàn năm 2001. Bác xe ôm tìm cách thu được nhiều nhất với người mình sẽ không gặp lại. Ba tôi cũng chạy xe ôm, ba không lấy tiền bà cụ mỗi sáng qua phà đi chợ. Sự xa xỉ mà cái nghề lập trình được ban tặng là bất công với xã hội. Tôi nhìn nó tương đồng với các cầu thủ được trả lương một trăm nghìn bảng mỗi tuần năm 2000. Juan Mata, Paul Scholes thấy đây là bất công cũng phải nhận. Cái nghề mà cung ít hơn cầu thì vậy.

Hết rồi.

Giờ chỉ còn đất cho các bác xe ôm có tình. Xe công nghệ cũng chạy, phụ thôi. Chứ đưa đón con gái lớn của ảnh ngày bốn bận đã hết thời gian. Lâu lâu đi mua giùm ảnh mấy con trùn cho cá ăn, ảnh đi nhậu thì lấy xe chở ảnh về cho an toàn. Có cái tình. Bây giờ cần bỏ cái hồn của người vào sản phẩm. Đâu phải chỉ bây giờ, luôn phải như vậy. May thay, bây giờ là lựa chọn duy nhất. Làm thế nào mà để cái tâm, cái hồn truyền vào thứ vô tri đạt được cảnh giới mà tôi hay nói tục là: dùng phần mềm mà sướng chảy nước *miếng*, thì sẽ thành công.

Để cái tâm chảy nước miếng

Bây giờ cần bỏ cái hồn của người vào sản phẩm.

Viết Bằng Ngòi Bút Viết hoàn toàn bằng tay người. Không AI, không phép thuật — chỉ có suy nghĩ nguyên bản.
Read the Conjured Translation →

Hơn 22 năm viết chữ kiếm sống trên phần mềm, viết chữ nào ra cũng thấy khó quá. Hồi 16 tuổi mới tập tành viết các chữ đầu tiên trong Pascal thấy nặng nề vô cùng, 42 tuổi viết chữ thứ hai ba triệu gì đó thấy ít nặng hơn. Sao cái nghề kỹ sư này lại phải giỏi ngôn ngữ? Đụng vô cái gì cũng phải đặt tên, con chó con nhà hàng xóm cho mang về đặt tên thì thích thú lắm, để yêu thường chăm sóc nó. Cái máy vô tri vô giác đã đành, mấy cái dòng chữ thụt ra thụt vô với hàng trăm ám hiệu phải nhớ, lại phải đặt tên cho nó. Còn hơn cô giáo bắt viết ngay hàng thẳng lối, nắn nót từng dấu, vì chỉ cần thiếu một dấu chấm dấu phẩy, đào bới cả tháng không hiểu tại sao, khách hàng có tiền không lấy được để chữa bệnh lần tiếp theo…

Tôi không hiểu nổi tại sao phải cực khổ như vậy mới làm được một thứ quan trong như là phần mềm, là các công cụ giúp người. Không cần làm có được không? Chưa được. Tìm cách dễ nhất để làm ra sản phẩm tốt nhất.

Cái nghề này làm cho tụi tui lâu ngày trở thành kỹ sư vô cảm, hay bực bội cáo gắt, nặng hơn là khi có thêm chút tự ái. Tôi nỗ lực lắm mới viết ra được các từ ngữ cho cái máy này, mấy người yêu đơn phương tưởng hay hả, thử yêu cái máy đi! Chưa nói phải yêu cái khô khan của mấy anh đi trước để lại nhen, gọi luôn là hốt shit. Thành ra tôi hay nói vui là: nó lại vô chế độ Chí Phèo, vừa viết vừa chửi. Thôi cũng được, Chí Phèo chửi dữ lắm, rồi hắn cũng yêu nhiều. Hắn sẽ yêu khi hắn hiểu cái máy này chỉ là công cụ để mang tình yêu đến cho một đối tượng là một người khác dùng.

Khó lắm để nhìn thấy ẩn ý đằng sau hành động đẹp và không đẹp.

Hôm qua vậy thôi, nay đã khác rồi.

Cái tính kêu ngạo, cái tôi to như bánh xe bò, cái sự không trung thành, cái lòng tham của các đồng nghiệp viết chữ kiếm ăn của tôi đã hết đất dụng võ. Không phải tôi không chờ ngày này. Ngày mà những người viết phần mềm bị đẩy vô tình thế của bác xe ôm lừa tôi, một học sinh tỉnh lên thăm mẹ bệnh nặng, để lấy mười ngàn năm 2001. Bác xe ôm tìm cách thu được nhiều nhất với người mình sẽ không gặp lại. Ba tôi cũng chạy xe ôm, ba không lấy tiền bà cụ mỗi sáng qua phà đi chợ. Sự xa xỉ mà cái nghề lập trình được ban tặng là bất công với xã hội. Tôi nhìn nó tương đồng với các cầu thủ được trả lương một trăm nghìn bảng mỗi tuần năm 2000. Juan Mata, Paul Scholes thấy đây là bất công cũng phải nhận. Cái nghề mà cung ít hơn cầu thì vậy.

Hết rồi.

Giờ chỉ còn đất cho các bác xe ôm có tình. Xe công nghệ cũng chạy, phụ thôi. Chứ đưa đón con gái lớn của ảnh ngày bốn bận đã hết thời gian. Lâu lâu đi mua giùm ảnh mấy con trùn cho cá ăn, ảnh đi nhậu thì lấy xe chở ảnh về cho an toàn. Có cái tình. Bây giờ cần bỏ cái hồn của người vào sản phẩm. Đâu phải chỉ bây giờ, luôn phải như vậy. May thay, bây giờ là lựa chọn duy nhất. Làm thế nào mà để cái tâm, cái hồn truyền vào thứ vô tri đạt được cảnh giới mà tôi hay nói tục là: dùng phần mềm mà sướng chảy nước *miếng*, thì sẽ thành công.

Thắp sáng ký ức này

Cú Bưu Điện

Nhận ký ức mới qua email. Không spam, không phép thuật đen.

No comments yet

Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.

Phù phép bởi CC