Đầu năm viết về tình yêu

Tôi yêu lần đầu năm học lớp 2, tương đương bảy tuổi, người bạn tên Duyên. Tuổi này tôi đã biết tặng bạn quà nhưng do không có thông tin bạn thích gì nên tôi tặng luôn hai tờ hai trăm đồng. Năm 1991 nếu tôi nhớ không lầm thì mỗi ngày được má cho hai trăm đồng đi học, nên bạn được tặng bốn trăm là cả sự đầu tư nhịn ăn. Nói vậy chứ bạn cũng đâu có nhận được bốn trăm quý giá này, do tôi đâu có dám đưa tận mặt! Tôi lớp hai sợ gái còn hơn sợ ma ấy, nên tôi chỉ dám lén nhét vô học tủ chỗ bạn ngồi thành thử bạn mà có nhặt được chắc cũng đưa cô giáo. Hoặc thằng nào học buổi khác nhận quà tôi và thành người yêu không biết…

Sự say mê phái nữ của tôi bắt đầu sớm nhưng lại nở muộn, mười ba năm sau tiếng sét đầu tiên đó tôi có thêm tám lần bị sét đánh nữa, đến năm hai mươi tuổi mới có người yêu. Yêu là yêu luôn mười một năm.

Chia tay người yêu đầu tiên và công ty đầu tiên vào đầu năm 2015, tôi thử sức cùng mấy ông anh mở game studio. Chọn được văn phòng trên đường Dương Bá Trạc, quận 8, anh tôi đầu tư xây văn phòng thiệt là đẹp. Làm được một thời gian tôi dùng thử cái ứng dụng mà thế giới cứ quảng cáo là hay ho xịn xò: Tinder. Tôi dùng Tinder để thoả mãn tính tò mò và thói quen tìm hiểu ứng dụng mới lạ xem có gì hay, hoàn toàn không để thoã mãn gì khác. Quẹt trái, quẹt phải, ứng dụng này tôi thấy vui nhất là được ngồi bình phẩm và phê phán phái nữ chứ tôi đâu có muốn tìm bạn. Cuối cùng có một đứa nhảy vô bắt chuyện, lịch sự nên tôi trả lời. Bạn bắt đầu câu chuyện bằng việc cạnh khoé mấy thằng đi xe mô tô, rồi qua chuyện đi làm, điện ảnh, âm nhạc. Bốn năm sau đó tụi tôi cưới nhau.

Người bạn này là người đầu tiên tôi biết mà không thông qua mối quan hệ nào khác, cám ơn Tinder. Cám ơn game studio, cám ơn Dương Bá Trạc. Nếu không nhờ cái địa thế văn phòng lúc đó nằm cách nhà bạn một kí lô mét đường chim bay thì còn lâu tôi mới có vợ. Do bạn chỉ để khoảng cách ngắn để từ quận 4 bắt chuyện được mấy ông Tây quận nhất, nhằm mục đích học tiếng Anh qua chat chít.

Mối quan hệ trên trời rơi xuống này vậy mà như đã an bài từ kiếp trước. Bạn tuổi Thìn, là con rồng thứ 7 của nhà tôi. Con chuột Lộc được tới bảy con rồng hỗ trợ. Ba bạn sinh ra và lớn lên ở phường 5, thị xã Vĩnh Long như tôi, nhà của ba vợ tôi là chỗ tôi cũng hay qua phá, tôi phá khắp phường 5. Mẹ của bạn quê ở Bến Tre như má tôi. Ngoại của bạn cũng sinh ra ở Bến Tre như ngoại tôi. Ngoại của bạn lấy chồng ngoại quốc người Ấn, nội tôi lấy chồng ngoại quốc người Hoa. Khi tôi mới qua nhà bà con bạn ở Vĩnh Long, tôi toàn gặp người quen. Chú bạn và tôi đã biết nhau hơn chục năm, dù không biết tên hay nói chuyện bao giờ, ngoài chợ Vĩnh Long. Tôi bán trái cây, chú bán cơm tấm. Bất ngờ nhất là tôi gặp lại được cô giáo dạy tôi lớp chồi. Tôi nhớ cô rất rõ vì cô Loan hung dữ dữ lắm! (Với lại trí nhớ của tôi cũng siêu việt nữa) Mấy đứa nhóc mới đi học cứ nhõng nhẽo là bị cô tét đít. Cô Loan là cô bà con của bạn…

Cả đời tôi sẽ không quên được cái ngày gặp lại cô. Hôm đó ba vợ nhờ tôi mang tiền về Vĩnh Long cho cô. Tôi chạy qua nhà và hỏi tìm cô Loan, cô xuất hiện tôi cũng chưa nhận là bà giáo tét đít mình ngày xưa. Cho đến khí nhận tiền, cô cảm ơn và nở nụ cười. Tim tôi như đứng lại, ủa cái nét mặt này là! Tôi đi học nhớ bạn nhớ bè, nhớ tình cảm đầu tiên bắt nguồn như thế nào, nên nhớ luôn các thầy cô giáo. Tôi đã luôn nghĩ về người cô đầu tiên này và mong được gặp lại một lần. Nhưng cứ như yêu ấy, đâu dám nghĩ mình diễm phúc đến vậy…Cái cảm xúc hạnh phúc mà không dám hạnh phúc tràn ngập người tôi trên cả đoạn đường chạy về nhà hôm đó trên chiếc xe Wave cà tàn của ông anh ba. Quay lại Sài Gòn, gặp ba vợ tương lai tôi hỏi ngay tiểu sử cô Loan. Ngày xưa cô làm gì vậy ba? Cô làm cô giáo. Cô giáo dạy lớp mấy vậy ba? Cô dạy mẫu giáo. Cô dạy mẫu giáo trường nào vậy ba? Trường phường 5. Năm nào vậy ba? Năm tám mươi mấy. Cô Loan dạy mẫu giáo của con!

Tôi không đi tìm người, tôi có được người. Có người, tôi tìm lý do để yêu người, tìm thấy nhiều quá! Tôi chọn yêu mãi.

Đầu năm viết về tình yêu

Tôi không đi tìm người, tôi có được người. Có người, tôi tìm lý do để yêu người.

Viết Bằng Ngòi Bút Viết hoàn toàn bằng tay người. Không AI, không phép thuật — chỉ có suy nghĩ nguyên bản.
Read the Conjured Translation →

Đầu năm viết về tình yêu

Tôi yêu lần đầu năm học lớp 2, tương đương bảy tuổi, người bạn tên Duyên. Tuổi này tôi đã biết tặng bạn quà nhưng do không có thông tin bạn thích gì nên tôi tặng luôn hai tờ hai trăm đồng. Năm 1991 nếu tôi nhớ không lầm thì mỗi ngày được má cho hai trăm đồng đi học, nên bạn được tặng bốn trăm là cả sự đầu tư nhịn ăn. Nói vậy chứ bạn cũng đâu có nhận được bốn trăm quý giá này, do tôi đâu có dám đưa tận mặt! Tôi lớp hai sợ gái còn hơn sợ ma ấy, nên tôi chỉ dám lén nhét vô học tủ chỗ bạn ngồi thành thử bạn mà có nhặt được chắc cũng đưa cô giáo. Hoặc thằng nào học buổi khác nhận quà tôi và thành người yêu không biết…

Sự say mê phái nữ của tôi bắt đầu sớm nhưng lại nở muộn, mười ba năm sau tiếng sét đầu tiên đó tôi có thêm tám lần bị sét đánh nữa, đến năm hai mươi tuổi mới có người yêu. Yêu là yêu luôn mười một năm.

Chia tay người yêu đầu tiên và công ty đầu tiên vào đầu năm 2015, tôi thử sức cùng mấy ông anh mở game studio. Chọn được văn phòng trên đường Dương Bá Trạc, quận 8, anh tôi đầu tư xây văn phòng thiệt là đẹp. Làm được một thời gian tôi dùng thử cái ứng dụng mà thế giới cứ quảng cáo là hay ho xịn xò: Tinder. Tôi dùng Tinder để thoả mãn tính tò mò và thói quen tìm hiểu ứng dụng mới lạ xem có gì hay, hoàn toàn không để thoã mãn gì khác. Quẹt trái, quẹt phải, ứng dụng này tôi thấy vui nhất là được ngồi bình phẩm và phê phán phái nữ chứ tôi đâu có muốn tìm bạn. Cuối cùng có một đứa nhảy vô bắt chuyện, lịch sự nên tôi trả lời. Bạn bắt đầu câu chuyện bằng việc cạnh khoé mấy thằng đi xe mô tô, rồi qua chuyện đi làm, điện ảnh, âm nhạc. Bốn năm sau đó tụi tôi cưới nhau.

Người bạn này là người đầu tiên tôi biết mà không thông qua mối quan hệ nào khác, cám ơn Tinder. Cám ơn game studio, cám ơn Dương Bá Trạc. Nếu không nhờ cái địa thế văn phòng lúc đó nằm cách nhà bạn một kí lô mét đường chim bay thì còn lâu tôi mới có vợ. Do bạn chỉ để khoảng cách ngắn để từ quận 4 bắt chuyện được mấy ông Tây quận nhất, nhằm mục đích học tiếng Anh qua chat chít.

Mối quan hệ trên trời rơi xuống này vậy mà như đã an bài từ kiếp trước. Bạn tuổi Thìn, là con rồng thứ 7 của nhà tôi. Con chuột Lộc được tới bảy con rồng hỗ trợ. Ba bạn sinh ra và lớn lên ở phường 5, thị xã Vĩnh Long như tôi, nhà của ba vợ tôi là chỗ tôi cũng hay qua phá, tôi phá khắp phường 5. Mẹ của bạn quê ở Bến Tre như má tôi. Ngoại của bạn cũng sinh ra ở Bến Tre như ngoại tôi. Ngoại của bạn lấy chồng ngoại quốc người Ấn, nội tôi lấy chồng ngoại quốc người Hoa. Khi tôi mới qua nhà bà con bạn ở Vĩnh Long, tôi toàn gặp người quen. Chú bạn và tôi đã biết nhau hơn chục năm, dù không biết tên hay nói chuyện bao giờ, ngoài chợ Vĩnh Long. Tôi bán trái cây, chú bán cơm tấm. Bất ngờ nhất là tôi gặp lại được cô giáo dạy tôi lớp chồi. Tôi nhớ cô rất rõ vì cô Loan hung dữ dữ lắm! (Với lại trí nhớ của tôi cũng siêu việt nữa) Mấy đứa nhóc mới đi học cứ nhõng nhẽo là bị cô tét đít. Cô Loan là cô bà con của bạn…

Cả đời tôi sẽ không quên được cái ngày gặp lại cô. Hôm đó ba vợ nhờ tôi mang tiền về Vĩnh Long cho cô. Tôi chạy qua nhà và hỏi tìm cô Loan, cô xuất hiện tôi cũng chưa nhận là bà giáo tét đít mình ngày xưa. Cho đến khí nhận tiền, cô cảm ơn và nở nụ cười. Tim tôi như đứng lại, ủa cái nét mặt này là! Tôi đi học nhớ bạn nhớ bè, nhớ tình cảm đầu tiên bắt nguồn như thế nào, nên nhớ luôn các thầy cô giáo. Tôi đã luôn nghĩ về người cô đầu tiên này và mong được gặp lại một lần. Nhưng cứ như yêu ấy, đâu dám nghĩ mình diễm phúc đến vậy…Cái cảm xúc hạnh phúc mà không dám hạnh phúc tràn ngập người tôi trên cả đoạn đường chạy về nhà hôm đó trên chiếc xe Wave cà tàn của ông anh ba. Quay lại Sài Gòn, gặp ba vợ tương lai tôi hỏi ngay tiểu sử cô Loan. Ngày xưa cô làm gì vậy ba? Cô làm cô giáo. Cô giáo dạy lớp mấy vậy ba? Cô dạy mẫu giáo. Cô dạy mẫu giáo trường nào vậy ba? Trường phường 5. Năm nào vậy ba? Năm tám mươi mấy. Cô Loan dạy mẫu giáo của con!

Tôi không đi tìm người, tôi có được người. Có người, tôi tìm lý do để yêu người, tìm thấy nhiều quá! Tôi chọn yêu mãi.

Thắp sáng ký ức này

Cú Bưu Điện

Nhận ký ức mới qua email. Không spam, không phép thuật đen.

No comments yet

Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.

Phù phép bởi CC