"Những điều lớn lao có khởi đầu nhỏ bé" — David (@Prometheus).
David đã nói câu này khi thấy một kiểu tế bào gì đó (thật ra còn to hơn cả tế bào nhưng mình n00b môn sinh nên...) được "Đấng Tạo Hoá của nhân loại" mang tới. Ông tưởng tượng nó có thể lớn đến cỡ nào và bắt đầu gieo nó vào một người phụ nữ không con (thật ra David gieo vào một người đàn ông rồi người đàn ông đó... bạn hiểu ý mình rồi đó). Vấn đề là nó là một thứ rất nhỏ, nhỏ tới mức chẳng ai nghĩ nó có thể trở thành cái gì đó lớn hơn con người (bản thân mình đã không nghĩ). Cả David cũng vậy đúng không? Nhất là khi ông là một AI, nhưng đó là nơi trí tưởng tượng bắt đầu. Ai đã xem phim thì đều biết cái tế bào bé tí đó đã trở thành một sinh vật ăn thịt "người" còn to hơn cả những người đàn ông to nhất của chúng ta.
Vậy ý mình là gì? Niềm tin, trí tưởng tượng, kiên nhẫn. Mơ lớn, bắt đầu nhỏ. Và nếu bạn ép một đứa bé (à, thật ra là con bạn) vượt quá khả năng của nó ( nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây...) nó sẽ chết trước cả khi biết đi/biết nói. Một con cá chỉ có thể trèo cây nếu nó tiến hoá thành một thứ khác.
Chúng ta mơ lớn: chúng ta muốn sống ở những hành tinh khác, nhưng chúng ta bắt đầu bằng cách đặt chân lên mặt trăng trước. Nếu chúng ta cứ đẩy bản thân "tháng sau có xây được New York trên Sao Hoả không?", chúng ta sẽ chết trước khi tới được Sao Hoả, khoan nói đến việc xây gì đó. Chính điều đó giết chết cả giấc mơ.
Xin đừng chém chết giấc mơ của tôi vì tôi còn chưa đặt chân lên mặt trăng mà, tôi vẫn đang làm ra những sản phẩm hàng không được kỳ vọng có thể di chuyển trong không khí. Rồi đến không gian, rồi đến Mặt Trăng, rồi đến Sao Hoả rồi đến các hành tinh khác. Tầm nhìn của tôi là sống trên những hành tinh khác, nhưng tôi không làm việc kiểu ngày mai đã xong được.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.