Tiềm năng xuất hiện trong mọi thứ của cuộc sống xung quanh bạn.
Hai tháng gần đây tôi thường xuyên nghe những bài giảng và podcast của một thầy người Canada là Jordan Peterson, một nhà tâm lý học lâm sàn. Ông hướng dẫn nhiều về cách vượt qua đau khổ, tìm hạnh phúc, xây dựng cuộc sống, và hiểu bản thân.
Ngày 01/01/2024, lần đầu tôi quay lại phòng Gym sau 9 năm. Tôi quyết định gym lại vì lý do sức khỏe 1 chút, thư giản 1 chút (cũng là sức khỏe), nhiều nhất là để dừng nhưng dòng suy nghĩ điên cuồng của tôi lại. Nếu chạy bộ, đạp xe, bơi lội là những môn giúp...tăng cường suy nghĩ, thì khi nâng 1 tạ 120kg trước ngực, não chỉ có 1 thứ để nghĩ là nó mà rớt sẽ đè mày gãy cỗ đó nghe con. Một điều mà tôi nhất trí với Jordan Peterson là rất hữu ích, bên cạnh nhậu cho thật xỉn.
Nhà tôi đi 200 mét là tới phòng gym của Lý Đức, 1 cái tên mà ai nghe cũng thấy mạnh mẽ vô cùng, tôi vội nhảy lên xe trong một chiều ngày Tết Tây để chạy trốn suy nghĩ của mình, đầu mang headphone nghe podcast #1208 của JRE với Jordan Peterson. Như để thử thách lòng người, Lý Đức đi nhậu ngày lễ nên đóng cửa. Tôi quyết tìm đến City Gym cách 2km gần đó, City Gym cũng đi nhậu. Không nản chí, tôi tìm đến Cali lại cách đó 2km (thật ra là đi 1 vòng quay lại kế bên nhà) với mục tiêu phải tập cho bằng được. Cali không đi nhậu, nếu hôm đó Cali đi nhậu thì chắc tôi cũng đi nhậu luôn cho rồi.
Nâng lại cục tạ mới thấy...chết mẹ cơ kiết mình còn đó hết ba má ơi! Thuở mười năm trước ngày nào tôi cũng chui vào phòng gym của công ty đánh nhau với tạ. Lý do duy trì được 3-4 năm là vì...tôi quá cô đơn. Thời điểm đó tất cả những phụ nữ tôi yêu đều bỏ tôi đi tìm tương lại riêng...(giờ quay về hết rồi, trừ 1 vẫn muốn làm công dân của thế giới). Nâng tạ đến một đoạn, Jordan Peterson nói: hãy thử đặt một mục tiêu cao cả: dọn dẹp phòng bạn và ghi lại những hệ quả xảy ra sau đó (trích đoạn: https://www.youtube.com/clip/Ugkx5v7uJpV6JJGhD0utW2poZY-L6UOo3Mw6 )
Nghe hết đoạn, tôi bị đóng băng ngay lập tức...chết mẹ, ổng nói chính xác tất cả những gì tôi đã trãi qua...
Khoảng trước năm 2015, tôi ở chung căn nhà cho thuê với 4 bạn trai học cùng cấp 3 khác. Thường xuyên là 3 bạn, thi thoảng là 4. Đàn ông độc thân ở với nhau thì 10 năm cái mền chưa giặt, cái gối chưa trở lưng. Tôi cũng đọc và nghe người ta khuyên hãy sống năng nắp sẽ giúp bạn tiến bộ blah blah blah con mẹ gì đó một ngày sung ba khía đi dọn cái ổ của mình. Dọn xong đúng là thấy mình làm được điều ý nghĩa. Ý nghĩa một mình chưa đủ tôi đăng đàng post lên Zing Me để khoe cái cảm giác làm được điều nhỏ mà tốt hơn mấy thằng khác. Một động thái trẻ trâu, thích thể hiện, thích cạnh tranh của Lộc cả đời không đổi được. Tôi cứ nghĩ làm vậy tụi bạn trong nhà không đọc được thì sẽ không...đến nổi láo. Cho đến một ngày cái thằng hiền nhất nhà nhờ tôi một việc mà tôi phải nhảy vào máy nó để làm. Làm xong thì phát hiện con mẹ nó cái bookmark to tổ chảng nằm trên Toolbar của Firefox rõ ràng là link đến bài đó. Không thể tin vào mắt mình, tôi vội mở rồi vội đóng cái bookmark như để che dấu sự xấu hổ của bản thân.
Sự nhục nhã với chính bản thân mình bắt buộc tôi phải làm mọi thứ đề bù đắp lỗi lầm. Đám cưới tụi nó tôi bỏ qua mọi thời gian và khoảng cách để xuất hiện cho bằng được! Và thường xuyên tìm thấy niềm vui khi dọn bồn cầu sạch đến từng milimet.
Cái tính thích thể hiện của tôi không bao giờ được chết, thứ duy nhất thay đổi: mày phải làm được đã rồi hãy nói là mày làm được!
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.