Thư gửi bạn, như lời cảm ơn.

Tháng 9 năm 1999 bắt đầu những bài học đầu tiên của lớp chuyên Lý trường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Sự tự hào là học sinh duy nhất của trường Cao Thắng thi đậu vào lớp chuyên không giúp tui thoát khỏi danh sách chót lớp. Vì chót lớp nên tui chỉ biết chơi với các bạn cùng thứ hạng, cạnh tranh vị trí thứ hạng cao nhất cũng vui trong sân chơi riêng của mình. Để rồi cả đời không quên được nhau. Riêng bạn thì luôn là số đầu tiên của tất cả dãy số nguyên dương. Trong quá khứ tui luôn cạnh tranh với cái số này, nhưng nay sân chơi không phải của tui nữa rồi.

Bạn cũng được mọi người bình chọn để lãnh đạo lớp chuyên Lý đầu tiên và duy nhất của trường. Cái lớp duy nhất không bị lẫn: chuyên Hóa bị chia 2 lớp, Toán cũng vậy, Anh và Văn lại phải học chung mà tui nhầm lẫn mãi đây là lớp chuyên tiếng Anh Văn. Cái môn không dễ nhai nên chỉ có 26 đứa dám chiu vô học, 17 thằng con trai với 9 đứa con gái. Học hết năm đầu thì có một bạn nghỉ chơi luôn môn Lý. Gì chứ bạn một ngày thì cũng mãi mãi là bạn. Rồi bạn lãnh đạo lớp đặc biệt nhất trường cả ba năm học. Thành tựu thì không phải là lúc nào cũng vẻ vang, nhưng danh và tiếng thì luôn số một.

Thời một khi làm lãnh đạo, không thoát khỏi ánh mắt gièm pha, thị phi thiên hạ. Lãnh đạo của lớp đặc biệt nhất trường Nguyễn Bỉnh Khiêm không giúp gì cho mấy lời đàm tếu đó. Chưa kể bạn là học sinh Nguyễn Bỉnh Khiêm kỳ cựu từ lớp 6 nữa. Con của thầy hiệu trưởng này, hay cô giáo nọ theo tôi chỉ là những lớp áo giấy người đời ép bạn mặc. Sức ép nhiêu đó, vượt qua được mới giúp bạn có sự tự tin cao độ. Chứ nói gì mấy lớp Toán, lớp Hóa tụi nó quá đông, dân số đông nó kéo theo nhiều đứa giỏi quá. Chơi làm sao để nhỏ nhưng không phải thấp nhất, không phải lãnh đạo nào cũng làm được.

Kể công trạng của bạn cho ba năm, nếu kể theo từng ngày đi học thì có 200 cái táo quân cũng không kể hết. Nhiều quá kể không hết, thôi tui chỉ kể một.

Ngày hôm đó (ê, đứa nào nhớ là ngày tháng năm nào thì báo tao ghi lại) tụi mình học lớp thể dục nhưng thường lệ. Tui nhớ thời tiết hôm đó mát mẻ dễ chịu lắm, mấy tiết học thể dục của tụi mình là ở sân thể thao sau trường, được bóng mát của các bạn lớp khác đang ngồi học che chở. Bầu trời miền Tây trong xanh của tụi mình cũng ở đó, mấy cái mương cây cối um tùm xung quanh trường ngày nào cũng đòi vô trường chơi chung cho vui. Bởi, đứa nào cũng mong tới tiết học môn thể dục của thầy. Chờ tới tiết thôi, tới tiết rồi lại mong thầy tới trễ vì ly trà chưa uống xong hay là đang trong cuộc đọa đàm với thầy cô nào đó, để tụi con chơi một chút. Mấy cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó của tụi con nó ý nghĩa lắm, đó là những thời điểm kết nối, nơi va chạm xảy ra để thân thiết hơn, để mãi không quên nhau. Rồi thì cái ngày đó có một va chạm mãi không quên được giữa bạn với tui.

Học với nhau một đoạn, bạn biết là khi gọi tên ba má tui là tui biến thành cục đá. Không như các bạn khác phản ứng này kia với tên ba mà mình, một trò vui của học sinh quỹ để nhớ phụ huynh nhau. Chắc hẳn con mắt giỏi của bạn còn biết là cục đá này bên trong đen như than, đỏ như núi lửa. Bạn thủ thỉ với mấy thằng con trai khác trong lớp: mày coi tao chọc thằng này rồi nó sẽ làm vầy với tao nè. Chuẩn bị kĩ càng kế hoạch trong đầu, bạn lại gần hỏi khi tui đang vui vẻ nô đùa với tám bạn gái trong lớp: ê, ba mày là người dân tộc gì mà sao đọc tên lại là Phẹc Phọt gì vậy mậy? (Ba tui tên Phát) Tui ngay lập tức biến một giây thành một tuần, để mọi thứ xung quanh chậm lại, rồi vương móng vuốt cùng nanh nhọn nhảy vồ đến. Như con sư tử tám mươi ký tấn công con linh cẩu trong phim tài liệu thế giới động vật. Con này nó xung lên vì năm đó là năm thứ 8 nó hận ba má nó. Chỉ cần một bàn tay vừa to vừa múp míp của tôi cũng đủ giữ cái cổ của bạn, tay còn lại thay hồ múa vẽ. Mấy bạn trong lớp từ trai đến gái mỗi người cầm một nhúm lông sư tử kéo lại, tui không biết là để làm gì, bao nhiêu đứa thì hãm lại được cuộc vui của tui với bạn? Tới giờ tui còn không hiểu tại sao tụi nó lại ganh tị với trò vui của hai thằng làm gì, một đứa thì nằm trên muốn giết đứa kia, đứa nằm dưới thì cười vui như chưa bao giờ vui hơn trong cuộc đời.

Rồi tui cũng thoát ra, ngồi thở hổn hển. Nước mắt tuôn trào tuồn tuột, răng nghiến không thôi. Sau trận chiến, ai cũng mệt. Khóc không phải vì tức, hay vì ức, mà là vì lần đầu đối diện với con mãnh thú trong tui. Khóc vì sợ, sao nhìn nó ác dữ vậy. Càng sợ hơn khi nhận ra tui với nó ở chung một chuồng.

Cũng đâu đó 25 năm từ ngày gặp thú dữ, một chặng đường đủ dài để thuần hóa nó. Hôm nay tôi cưỡi nó tung hoành, bạn ạ. Nhân năm Bính Ngọ, hay gọi nó là ngựa hoang đã thuần. Nhưng nói thiệt với ông, con này của tui nó có hai sừng, chân dê, tay cầm chĩa ba ông ạ. Nếu mà không có ngày hôm đó, chắc nó âm thầm gặm nhấm điều tiêu cực của tui rồi tui bị nó cưỡi ngày nào không hay. Thì làm sao bây giờ đi làm công ty cứu giúp người được. Công đức của ông mới là vô lượng. Cám ơn bạn, Nguyễn Công Huân @[100001481302210:2048:Huan Nguyen].

(Nói chứ, cuối năm đi họp lớp về tâm trạng rối bời. Toàn nghĩ súng đạn dao búa. Ai ngờ đợt số siêu vi ập tới, chắc do cơ thể đầu óc đang khởi nghĩa. Sáng mồng một khỏi bịnh mà như chết đi sống lại, mới thấy hoa vui, cỏ cười.)

Thư gửi bạn Nguyễn Công Huân

Cám ơn bạn, Nguyễn Công Huân.

Viết Bằng Ngòi Bút Viết hoàn toàn bằng tay người. Không AI, không phép thuật — chỉ có suy nghĩ nguyên bản.
Read the Conjured Translation →

Thư gửi bạn, như lời cảm ơn.

Tháng 9 năm 1999 bắt đầu những bài học đầu tiên của lớp chuyên Lý trường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Sự tự hào là học sinh duy nhất của trường Cao Thắng thi đậu vào lớp chuyên không giúp tui thoát khỏi danh sách chót lớp. Vì chót lớp nên tui chỉ biết chơi với các bạn cùng thứ hạng, cạnh tranh vị trí thứ hạng cao nhất cũng vui trong sân chơi riêng của mình. Để rồi cả đời không quên được nhau. Riêng bạn thì luôn là số đầu tiên của tất cả dãy số nguyên dương. Trong quá khứ tui luôn cạnh tranh với cái số này, nhưng nay sân chơi không phải của tui nữa rồi.

Bạn cũng được mọi người bình chọn để lãnh đạo lớp chuyên Lý đầu tiên và duy nhất của trường. Cái lớp duy nhất không bị lẫn: chuyên Hóa bị chia 2 lớp, Toán cũng vậy, Anh và Văn lại phải học chung mà tui nhầm lẫn mãi đây là lớp chuyên tiếng Anh Văn. Cái môn không dễ nhai nên chỉ có 26 đứa dám chiu vô học, 17 thằng con trai với 9 đứa con gái. Học hết năm đầu thì có một bạn nghỉ chơi luôn môn Lý. Gì chứ bạn một ngày thì cũng mãi mãi là bạn. Rồi bạn lãnh đạo lớp đặc biệt nhất trường cả ba năm học. Thành tựu thì không phải là lúc nào cũng vẻ vang, nhưng danh và tiếng thì luôn số một.

Thời một khi làm lãnh đạo, không thoát khỏi ánh mắt gièm pha, thị phi thiên hạ. Lãnh đạo của lớp đặc biệt nhất trường Nguyễn Bỉnh Khiêm không giúp gì cho mấy lời đàm tếu đó. Chưa kể bạn là học sinh Nguyễn Bỉnh Khiêm kỳ cựu từ lớp 6 nữa. Con của thầy hiệu trưởng này, hay cô giáo nọ theo tôi chỉ là những lớp áo giấy người đời ép bạn mặc. Sức ép nhiêu đó, vượt qua được mới giúp bạn có sự tự tin cao độ. Chứ nói gì mấy lớp Toán, lớp Hóa tụi nó quá đông, dân số đông nó kéo theo nhiều đứa giỏi quá. Chơi làm sao để nhỏ nhưng không phải thấp nhất, không phải lãnh đạo nào cũng làm được.

Kể công trạng của bạn cho ba năm, nếu kể theo từng ngày đi học thì có 200 cái táo quân cũng không kể hết. Nhiều quá kể không hết, thôi tui chỉ kể một.

Ngày hôm đó (ê, đứa nào nhớ là ngày tháng năm nào thì báo tao ghi lại) tụi mình học lớp thể dục nhưng thường lệ. Tui nhớ thời tiết hôm đó mát mẻ dễ chịu lắm, mấy tiết học thể dục của tụi mình là ở sân thể thao sau trường, được bóng mát của các bạn lớp khác đang ngồi học che chở. Bầu trời miền Tây trong xanh của tụi mình cũng ở đó, mấy cái mương cây cối um tùm xung quanh trường ngày nào cũng đòi vô trường chơi chung cho vui. Bởi, đứa nào cũng mong tới tiết học môn thể dục của thầy. Chờ tới tiết thôi, tới tiết rồi lại mong thầy tới trễ vì ly trà chưa uống xong hay là đang trong cuộc đọa đàm với thầy cô nào đó, để tụi con chơi một chút. Mấy cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó của tụi con nó ý nghĩa lắm, đó là những thời điểm kết nối, nơi va chạm xảy ra để thân thiết hơn, để mãi không quên nhau. Rồi thì cái ngày đó có một va chạm mãi không quên được giữa bạn với tui.

Học với nhau một đoạn, bạn biết là khi gọi tên ba má tui là tui biến thành cục đá. Không như các bạn khác phản ứng này kia với tên ba mà mình, một trò vui của học sinh quỹ để nhớ phụ huynh nhau. Chắc hẳn con mắt giỏi của bạn còn biết là cục đá này bên trong đen như than, đỏ như núi lửa. Bạn thủ thỉ với mấy thằng con trai khác trong lớp: mày coi tao chọc thằng này rồi nó sẽ làm vầy với tao nè. Chuẩn bị kĩ càng kế hoạch trong đầu, bạn lại gần hỏi khi tui đang vui vẻ nô đùa với tám bạn gái trong lớp: ê, ba mày là người dân tộc gì mà sao đọc tên lại là Phẹc Phọt gì vậy mậy? (Ba tui tên Phát) Tui ngay lập tức biến một giây thành một tuần, để mọi thứ xung quanh chậm lại, rồi vương móng vuốt cùng nanh nhọn nhảy vồ đến. Như con sư tử tám mươi ký tấn công con linh cẩu trong phim tài liệu thế giới động vật. Con này nó xung lên vì năm đó là năm thứ 8 nó hận ba má nó. Chỉ cần một bàn tay vừa to vừa múp míp của tôi cũng đủ giữ cái cổ của bạn, tay còn lại thay hồ múa vẽ. Mấy bạn trong lớp từ trai đến gái mỗi người cầm một nhúm lông sư tử kéo lại, tui không biết là để làm gì, bao nhiêu đứa thì hãm lại được cuộc vui của tui với bạn? Tới giờ tui còn không hiểu tại sao tụi nó lại ganh tị với trò vui của hai thằng làm gì, một đứa thì nằm trên muốn giết đứa kia, đứa nằm dưới thì cười vui như chưa bao giờ vui hơn trong cuộc đời.

Rồi tui cũng thoát ra, ngồi thở hổn hển. Nước mắt tuôn trào tuồn tuột, răng nghiến không thôi. Sau trận chiến, ai cũng mệt. Khóc không phải vì tức, hay vì ức, mà là vì lần đầu đối diện với con mãnh thú trong tui. Khóc vì sợ, sao nhìn nó ác dữ vậy. Càng sợ hơn khi nhận ra tui với nó ở chung một chuồng.

Cũng đâu đó 25 năm từ ngày gặp thú dữ, một chặng đường đủ dài để thuần hóa nó. Hôm nay tôi cưỡi nó tung hoành, bạn ạ. Nhân năm Bính Ngọ, hay gọi nó là ngựa hoang đã thuần. Nhưng nói thiệt với ông, con này của tui nó có hai sừng, chân dê, tay cầm chĩa ba ông ạ. Nếu mà không có ngày hôm đó, chắc nó âm thầm gặm nhấm điều tiêu cực của tui rồi tui bị nó cưỡi ngày nào không hay. Thì làm sao bây giờ đi làm công ty cứu giúp người được. Công đức của ông mới là vô lượng. Cám ơn bạn, Nguyễn Công Huân @[100001481302210:2048:Huan Nguyen].

(Nói chứ, cuối năm đi họp lớp về tâm trạng rối bời. Toàn nghĩ súng đạn dao búa. Ai ngờ đợt số siêu vi ập tới, chắc do cơ thể đầu óc đang khởi nghĩa. Sáng mồng một khỏi bịnh mà như chết đi sống lại, mới thấy hoa vui, cỏ cười.)

Thắp sáng ký ức này

Cú Bưu Điện

Nhận ký ức mới qua email. Không spam, không phép thuật đen.

No comments yet

Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.

Phù phép bởi CC