Cuối năm viết về cái trọc.
Tháng 10 năm 2009, tôi nhận thêm nhiệm vụ mới và nhiều đồng đội mới. Được lệnh từ cấp cao nhất triển khai một dự án bí mật phải hoàn thành trong vòng hai tuần để có thể phát hành nhanh hơn DDTank của công ty đối thủ số một lúc đó là FPT. Sư phụ tôi gọi dự án này là Project X. Có lẽ không biết gọi gì sẽ gọi là X như một biến số chưa có kết quả trong một phương trình, hay như phim X Files - những tài liệu mật. Nhưng tôi thích hiểu nó là Extreme, Extraordinary để phần nào thể hiện sự phi thường và phi bình thường mà mỗi cá nhân cần đạt được để làm điều không thể.
Mục tiêu đã rõ, tôi nhanh chóng đưa ra chiến lược triển khai trong phần nhiệm vụ của mình. Một số ý tưởng đã nhen nhóm trong đầu từ lâu chuẩn bị cho thế trận này, nay được thật sự mang ra thử. Họp xong tôi nghĩ mọi thứ đã sẵn sàng, vậy chỉ còn một thứ là chưa: tinh thần. Lấy ý tưởng từ đội bóng Romania tham dự World Cup 1998 bằng tất cả mái đầu nhuộm vàng để thể hiện tính đồng đội, tôi muốn mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn bằng cách cạo trọc đầu! Kêu gọi được thêm 2 thành viên tham gia. Tôi nhất quyết là cạo ngay trong hôm nay! Gần 7h tối hôm đó ba thằng chạy ra tiệm hớt tóc gần nhất cách văn phòng chưa đến hai trăm mét để cạo đầu. Một khi đã quyết chí thì sẽ không còn chí! Chỗ nào cũng được không kén cá chọn canh, miễn là đạt được mục tiêu.
Bước vào tiệm hớt tóc, ba anh em đều đặt hàng cạo trọc làm cả chủ và thợ không khỏi ngỡ ngàng. Liệu mấy ông này có phải giang hồ nào tới cạo đầu chuẩn bị đi chém ai? Hay là đang ngáo đá đây? Bản thân mấy ông thợ hớt tóc không thích làm việc cạo đầu. Một việc có thể nói không giúp nâng cao kỹ năng hớt chút nào, có người thì dị đoan mê tín nên không muốn giúp ai đi tu. Hỏi ba lần bảy lượt mấy ổng mới chịu cạo. Từng lọn tóc bước ra cho năng lượng đi vào, mất đi tóc nhưng thêm nhiều nhiệt huyết. Chiến!
Ngày hôm sau quay lại làm việc, tôi là người vào trễ nhất. Vị trí ngồi giữa không gian 120 chỗ ngồi để gây sự chú ý, vừa bước đến nơi cả trăm người vỗ tay ầm lên cho ba anh em. Cảm giác thật sự như đội Romania bước ra sân lần đầu tiên hồi World Cup năm 1998, bình luận viên nói về cái tập thể và quốc gia này nhiều hơn bóng đá. Hết các anh đến các chị đến chung vui, xoa đầu, vỗ vai. Hỏi sao tinh thần không lên được? Đó là lần launch sản phẩm nhanh nhất và thành công nhất. Đến giờ ai biết DDTank là game gì? Còn Gunny? Khỏi hỏi.
Về sau có thêm các anh em khác cũng tham gia hội đầu không tóc. Riêng tôi vẫn duy trì đến nay đã 15 năm. Câu tôi thường xuyên được hỏi là bao lâu anh cạo một lần? Vì sao không để tóc dài nữa?
Vì để tóc thì sao có chuyện để bắt?
Vì tóc khi còn cũng đẹp mà khi không tóc lại đẹp hơn.
Vì không phải lo về tóc tai nữa.
Vì mát. Mát không phải vì khí hậu nóng mà vì cái đầu tôi toả nhiệt như lò luyện do lúc nào cũng tôi thép trong đầu.
Vì nếu không mặc áo cà sa được thì cũng có cái đầu giống thầy chùa.
Vì câu nói của người yêu khi đó: Tôi không có ngủ với ông thầy chùa đâu!
Vì các chị em gái khen quá, khoái để hoài: trọc hợp với anh, anh trọc nhìn được hơn cái có tóc đã rất được.
Vì tóc quăng để dài phiền lắm, để phiền đó cho con gái.
Vì hình ảnh của một anh tech lead từ Tencent qua công ty chia sẻ kinh nghiệm: thân hình vạm vỡ với mái đầu loáng bóng. Tôi muốn đứng vị trí anh đó truyền cảm hứng mạnh mẽ cho các-thằng-Lộc khác.
Bao lâu cạo một lần? Chủ nhật hàng tuần, 2h trưa tôi ngâm bồn tắm nghe tụi Tây nói chuyện công nghệ, triết lý, chăm biếm và cạo đầu. Những năm đầu tôi dùng dao cạo Gillette 2 rồi 3 lưỡi và sữa tắm hoặc bột cạo râu, mỗi lần cạo xong đầu rướm máu, xả nước một phát tê tái cả não. Thi thoảng lười cạo thì ra tiệm hớt tóc, ít có anh nào chịu cạo sát do dao lục, phần cũng sợ đứt da đầu, phần vì cạo đầu lên tay nghề hớt khỉ khô gì. Nên tôi chốt thôi để tự tôi làm tôi đau. Mãi đến sau này gặp ba vợ, ba tặng cho cây dao cạo 4 lưỡi hiệu BiC cạo đã quá, tôi lên Amazon đặt 40 lưỡi BiC 5 lưỡi. Dùng từ 2019 đến giờ chưa hết.
15 năm, nay tôi có thể cạo cả cái đầu trong vòng một trăm tám mươi giây là xong (180 giây, ba phút). Cái dao cạo râu xịn này xài 6 tháng chưa lục. Tôi cũng nghiên cứu để tóc không bao giờ mọc nhưng cộng đồng trọc cho hay anh em phải cạo cả đời thôi mày ạ.
Mỗi tuần tôi cạo chỉ để được cảm giác cái đầu trơn lùi hơn đít em bé trong 4 tiếng. Tới tiếng thứ 5 tóc tôi nó đã lởm chởm như tre. Ngắn ngủi và ít ỏi mới quý, mỗi tuần thấy “đã” một ít là đủ động lực để theo đuổi cả đời.
Bài viết gửi tặng sư phụ ngoại công, người đã truyền thụ võ công cho tôi từ năm 2002. Và rất nhiều thứ khác.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.