Chuyện bay giờ mới kể.
Năm COVID đệ nhất, ngày 25 tháng 3. Chuyến hàng từ Mỹ về VN đến SG lúc 23h khuya. Mình và một thằng em xã hội chơi cá chung chờ ở Sân Bay Tân Sơn Nhất từ 19h trong tâm trạng thấp thỏm. Cá đi máy bay hơn 90 tiếng rủi ro quá lớn. Cá đã lên máy bay đầu bên kia hơn 3 ngày, ngày nào cũng mở liên tục màn hình tracking chuyến bay để xem đến đâu rồi. Hồi họp thắp thỏm, đứng ngồi không yên, nước không uống, cơm không ăn để chờ cá đến tay.
Khi nhận được 3 thùng cá, người vẫn chưa an tâm được. Không dám mở ra, sợ có chuyện gì không về nhà được luôn. Nói thằng em thôi thì cũng tới rồi, có chuyện gì về nhà tính, chuyện cũng đã xong rồi.
11:30 về tới nhà. Vội vàng vác 3 thùng cá lên phòng. Nhẹ nhàng được một đoạn, không phải vác nặng nữa. Nhưng càng hồi họp hơn. Giây phút quan trọng đến rồi.
Cái cảm giác mở từng thùng cá, xem từng bịt cá, từng con cá xem còn sống không, có lẽ cả đời cũng không quên được. Càng khó quên hơn khi tất cả gần 100 con cá (order gần 90 nhưng ông bán cá cho thêm), chỉ duy nhất 1 con chết. Tất cả loài cá là lần đầu tiên mình được thấy tận mắt, bắt tận tay. Nhiều loài tìm hình mạng cũng khó.
Vậy là có một đêm không ngủ, không ngủ để tận hưởng đam mê. Tận hưởng cái…phê. Vì biết là có làm việc này bao nhiêu lần nữa thì cảm giác cũng không so được lần đầu.
Chuyện vui kéo dài không mấy lâu thì nhiều chuyện buồn ập đến: cá chết. Cá của bác này rất khoẻ. Cá chết là do mình hết. Cá không bệnh không tật, nhưng điều kiện về số lượng hồ lúc đó không có khiến mình phải gộp chung nhiều loài, sinh ra đánh nhau. Phần nữa là toàn những con ít người biết đến, kinh nghiệm mình thì = 0. Nên hậu quả rất nặng nề: nuôi một thời gian cá đến tuổi bắt cặp, sinh ra đánh nhau. Mà hễ cichlids thì chỉ có hung dữ và rất hung dữ…. Không có hồ để tách cá, bấn loạn không biết làm gì… hậu quả thật thảm khốc. Phải 2/3 số lượng mua về là chết vì đánh nhau. Buồn đến mức tưởng như trầm cảm, mình cố gắng vương lên bằng cách tập trung cho những cá thể còn sống. Chúng sinh sản. Việc nuôi con dần giúp nguôi ngoai nỗi buồn.
Thắm thoát một năm qua. COVID đệ nhị khiến việc nhập cá khó khăn hơn rất nhiều. Cộng đồng rô Mỹ giờ cũng khác nhiều. Nay ngồi nhớ lại kỷ niệm xưa, thấy trân trọng hơn những em còn lại. Loài nào còn 2 thì đủ đực cái để đẻ. Có loài còn một con duy nhất, nhìn nó mà nhớ nỗi đau, càng thương nó hơn, quý nó hơn.
Rô Mỹ còn hằng hà sa số loài. Tuy mới nhập được 2 lần trong 1 năm vừa rồi nhưng rất hy vọng con số 2 sẽ lớn hơn bội lần nữa. Trước là chơi tự sướng, sau là chia sẻ anh em nếu có điều kiện.
No comments yet
Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.