Chờ cơ hội này 40 năm rồi

Em bé khoẻ mạnh, có lẽ rất không rõ chuyện gì xảy ra.

Viết Bằng Ngòi Bút Viết hoàn toàn bằng tay người. Không AI, không phép thuật — chỉ có suy nghĩ nguyên bản.
Read the Conjured Translation →

Tôi đã chờ cơ hội này 40 năm rồi. Cơ hội điểm kiểm tra accessibility, usability, humanity của thế giới.

Câu chuyện: nằm giõng đưa con gái ngủ, bé thấy khó chịu nhăn nhó nên tôi muốn ẵm lên giường nằm. Hai chân gác đầu võng, chân trái tôi bước xuống trước làm trụ, tay trái vòng phía dưới em bé, tay phải vòng qua cổ bé để bế. Chân trái của tôi đứng dậy làm trụ, chân phải đưa từ võng xuống đất thì bị mắc lại. Lúc này theo thói quen, phần trên cơ thể đang bế bé cũng đã nghiêng về hướng bước của chân phải. Thấy vừa vướng vừa té, tôi vung mạnh chân phải để bước mạnh tới trước lấy trụ. Nào ngờ quán tính mạnh quá đẩy cả người về phía trước. Tay tôi vộ xoay bé ôm vào lòng, để cánh tay và vay tiếp đất.

Ầm!

Vay đáp đất khá nhẹ nhàng nhờ 10 năm tập tạ, đầu đập vào tủ gỗ không sao. Nhưng sao cả người lại bị tràn ngập một cảm giác gì đó không thể dằn lại được từ chân chạy lên. Tôi gồng thật mạnh để nén lại, lướt nhìn qua bé xem có sao không. Bé không sao. Cơn bão cảm giác lại dồn dập. Tôi lại nghiến răng thật mạnh đè nó xuống để lấy lực đứng dậy, mở cửa, nhờ mẹ bé chạy lên ẵm bé lên.

Ngồi xuống đất, tôi bắt đầu thả người ra để lũ tràn đê. Trời ơi cái gì vậy nè. Khả năng quản lý cảm xúc của tôi quá yếu để giữ lại, giữ một vài lần trước quá sức rồi. Tôi tự nhủ chết mẹ không ổn rồi, mày phải đi nằm. Nhưng nằm thì sẽ khó ngồi dậy. Tôi leo xuống cầu thang mở tủ lạnh uống 2 ly nước 300ml để sẵn sàng cho nằm. Tới đoạn này bỗng dưng cả người tôi lạnh đi khủng khiếp, bổng dưng rung rẫy y như đang lên cơn sốt siêu vi. Chết mẹ rồi, trước đó mình nóng lắm mà, không ổn. Tôi vội mở Apple Watch đang đeo, bấm đo nhịp tim: 84…83…82…80. Đụ má chết rồi, bữa giờ hoạt động nhiều cơ thể toàn 100-120 bpm mà giờ tụt nhanh vậy là sao?? Cùng lúc, cơ thể bắt đầu rung lên không cầm lại được, hai hang răng đánh trống cụp cụp cụp. Tôi vội chụp cái áo, nhảy cò cò lẹ lên cầu thang, nghiến răng vào nhà vệ sinh xã cho sạch bọng đáy. Kéo màn cửa xong nằm cái ầm xuống nệm, ôm gối kéo mền đấp co lại cho hết lạnh….và ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

6h sáng, tôi vẫn sống. Người đã tình nằm lăn trở mình ráng ngủ lại lấy sức thì chân đau: mày không ngủ được nữa đâu.

Kết quả:
- Gãy mắt cá sau. Chân có 2 mắt cá 2 bên, bên trong có 1 mắt cá phía sau gót.
- kết quả MRI cho thấy đứt một số dây chằng nhỏ. Chờ xương bình phục tính tiếp
- Em bé khoẻ mạnh, có lẽ rất không rõ chuyện gì xảy ra nên sau khi té thì hết nhè, nằm suy nghĩ: ủa trò gì mới vui vậy ba.

Thắp sáng ký ức này

Cú Bưu Điện

Nhận ký ức mới qua email. Không spam, không phép thuật đen.

No comments yet

Cú bưu điện được kiểm duyệt và có thể mất một lúc để tới nơi.

Phù phép bởi CC